Chương 149
Không hiểu sao mấy hôm sau đó, cái bệnh mà Trang nói tôi lại gặp phải. Tôi mơ thấy mình và Quỳnh đang ôm hôn nhau, và Trang xuất hiện. Em không nói, không khóc, chỉ lặng lẽ nhếch môi cười tôi một cách khinh bỉ. Bỗng nhiên, Quỳnh bên cạnh tát tôi một cái tát vang dội.
"Đồ tồi!"
Rồi cả hai quay người đi về hai hướng khác nhau. Tôi gọi với theo nhưng không ai quay lại.
"A, Trang, không..."
Tôi bật dậy trong đêm. Chiếc đồng hồ trên bàn chỉ 3 giờ 15 phút. Tôi mới ngủ được hơn một tiếng. Cái giấc mơ quỷ quái đó ám ảnh tôi ba ngày nay.
"Mày làm sao thế thằng này?" - Chị tôi hỏi khi thấy tôi xác xơ, hai mắt thâm quầng, tay cầm cốc cà phê và gặm chiếc bánh mì.
"Dạo này mơ toàn cái vớ vẩn."
"Lâu chưa?"
"Hai ba ngày."
"Mơ cái gì?"
"Chuyện em với Trang."
"Tan vỡ hả?"
"Gần như thế."
"Hay đi xem mà cắt duyên âm đi. Có người đeo bám mày thì sao?"
"Làm gì có ai mà cắt?"
"Mày cứ đi xem thì có chết ai đâu."
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế