Chương 148

Những ngày đầu năm mới cũng chẳng có gì đặc biệt. Sau khi chúc Tết họ hàng, một mình tôi lại lóc cóc lái xe về Hà Nội để mở quán. Năm mới luôn là thời điểm nhộn nhịp nhất trong năm với đủ các thể loại khách đến quán, từ già trẻ lớn bé, cho đến mấy đứa học sinh cấp 3 con nhà "ông to, bà lớn" nào đó, cầm theo đống tiền mừng tuổi vào quậy phá như dân chơi đích thực.

Tôi có thói quen cứ mùng 10 đầu năm sẽ đi lễ đền chùa trong vài ngày để cầu may cho việc làm ăn. Mọi năm đều là tôi và chị gái, năm nay có thêm một nhân vật nữa là Trang. Trưa hôm đó, sau khi dạo một vòng quanh đền Bảo Hà, tôi và Trang về Hà Nội. Chị tôi thì lên tận đền gần cửa khẩu Lào Cai.

"Anh này?" - Trang bất ngờ gọi tôi khi đang ngồi trên xe.

"Gì vậy em?"

"Anh làm chuyện gì có lỗi với em chưa?"

"Làm chuyện gì á?" - Tôi đơ ra mấy giây vì câu hỏi này.

"Em cũng không biết tại sao nữa. Dạo này em mơ những điều không tốt, em cũng hay buồn bực lắm."

Tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em. "Tại em suy nghĩ vớ vẩn thôi, không sao hết. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ chịu đựng hết, em đừng lo."

"Em sợ lắm anh ạ, sợ sẽ xảy ra chuyện gì." - Trang nói với vẻ mặt sắp khóc.

"Không sao hết đâu, sẽ chẳng có gì xảy ra đâu."

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN