Chương 164
"Theo phong cách của anh thì chả bao giờ ra đây ngồi. Mà quán này cũng là quán tủ của Tuấn, mỗi lần về Hà Nội nó đều ra đây uống cả."
"Có vẻ không gì trên đời này làm khó được em nhỉ?"
"Cũng không hẳn, nhưng mấy cái vấn đề làm khó được em cũng sắp tuyệt chủng rồi. Không thì em không mang tên Quỳnh."
"Hôm nào cho anh đi xem mấy cái vấn đề làm khó đấy nhé? Mà em có đi xe không?"
"Không. Anh có định cho một cô gái xinh xắn đáng yêu đi nhờ xe không?"
"Anh nghĩ là nên nhờ nhân viên gọi hộ một cái taxi là được."
Vòng vèo một lúc, hai đứa lại tạt vào một quán trà sữa teen teen.
"Đấy, quán xá phải thế này chứ!" Quỳnh hí hửng, lôi điện thoại ra tự sướng. (Em đi với 10 em thì 9 con rưỡi mắc phải cái bệnh này).
"Thế sao vừa rồi chui quán kia làm gì?"
"Bạn em nó thích thôi, chứ em đã không thích cái quán đấy từ lần đầu thằng cha Tuấn dẫn em đi."
"Em có vẻ không ưa nó lắm nhỉ?"
"Không ghét là may cho nó rồi. Thằng này nó giả tạo, em không thích kiểu đấy. May là nó chẳng tán em mà tán con Trang. Mà anh gặp nó xong thấy nó thế nào?"
"Lần đầu cũng không có nhiều ấn tượng lắm. Nó thể hiện khá tốt, nhiệt tình, cũng biết ăn nói, mẫu người lý tưởng trong mắt nhiều em."
"Nhiều em đấy, có cả em Trang của anh đấy. Mà lần đầu gặp không đến nỗi đổ máu chứ?"
"Không, nói chuyện lan man thôi."
"Không nói gì về Trang à?"
Đề xuất Voz: Ma ban trưa - thể loại tâm linh