Chương 167

Tuần vừa rồi mải hóng Fast & Furious 7 quá mà quên viết chap gửi các thím. Giờ này ngồi lọ mọ gõ chữ, tôi sợ các thím lại mang dầu ăn giao thông đến đây mất.

Nói nhảm vậy chắc đủ rồi, chúng ta cùng trở lại với câu chuyện nào.

Sau lần gặp gã Tuấn kia, cuộc sống của nhân vật chính (tạm gọi là "nó") dường như không có gì thay đổi, vẫn cứ ăn chơi nhảy múa như thường. Nó thích cùng tôi, trên con Wave "thần thánh" này, lượn lờ khắp các ngóc ngách của Hà Nội. Từ khi yêu tôi, thực đơn các món ăn vặt của nó đã được cập nhật lên kha khá.

Cuộc đời vốn dĩ là vậy, cái gì bình lặng quá thì kéo theo sau nó lại là một lô một lốc sóng gió và rắc rối. Chuyện của nó và Trang cũng không tránh khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy.

Mở đầu chuỗi rắc rối phải kể đến vụ bố mẹ Trang về Hà Nội thăm con gái, và đó cũng là lần đầu tiên nó với Trang cãi nhau vì một lý do lãng xẹt, vớ vẩn đến cùng cực.

7 giờ sáng, khi nó đang chìm vào giấc mơ đẹp nhất thì chuông điện thoại réo lên một cách vô duyên:

"Alo."

"Anh chào bình minh sớm nhỉ?" – Tiếng Quỳnh lanh lảnh vang lên từ đầu dây bên kia.

"Em có biết cái trò phá giấc ngủ của người khác nó khốn nạn thế nào không?"

"Dậy đi ăn sáng với em đi."

"Em hôm nay làm sao thế? Đánh răng bằng thuốc chuột à mà dậy cái giờ này?"

"Xin lỗi tình yêu nhé, ngày nào chả 6 giờ dậy thể dục."

"Thôi anh xin em cho anh ngủ. Thế nhé!" – Nó cúp máy một cách phũ phàng.

 

Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN