Chương 168
Nhưng đời cũng đâu có như mơ. Có giấc ngủ yên bình sao mà khó khăn đến vậy. Hai mươi phút sau, sau vài chục cuộc gọi nháy máy của Quỳnh, nó đành ngậm ngùi chia tay cái giường thân yêu để vào nhà vệ sinh thay quần áo.
Thêm nửa tiếng nữa cho việc thay quần áo rồi vòng vèo trên đường, hai đứa cũng yên vị trong một quán phở bò Nam Định. Nhìn cái cô gái vừa phá giấc ngủ của mình đang ăn phở ngon lành trước mặt, nó nảy sinh cảm giác muốn đập ngay bát phở vào đầu cô ta rồi về nhà ngủ tiếp.
"Em đừng nói là rủ anh ra đây vì em thèm phở sáng nhé?"
"Nếu đáp án đấy đúng thì sao anh nhỉ?"
"Cô ơi, tính tiền cho bạn cháu!" – Nó quay sang cười cười gọi bà chủ quán.
"Ấy, em đùa tí. Anh chả ga lăng tí nào cả!" – Mặt Quỳnh xịu xuống, trông rất buồn cười.
"Ga lăng có mài ra để ăn được không hả em? Thế có gì báo cáo đi."
"Cũng chả quan trọng lắm đâu." – Quỳnh vừa ăn vừa thủng thẳng – "Nói chung anh chuẩn bị ra mắt bố mẹ vợ đi."
"Bố mẹ vợ gì cơ?"
"Bố mẹ cái Trang chứ cái gì. Ngày mai về Hà Nội thăm con gái yêu."
"Ai nói em biết đấy?"
"Quỳnh này mà phải nghe ai nói á? Cái gì em chả biết."
"Kinh chưa?"
"Chả kinh! Hì hì."
Đề xuất Khoa Kỹ: Tận Thế: Ta Chế Tạo Vô Hạn Đoàn Tàu