Chương 174
Lên đến phòng, nó nằm phịch xuống giường, hình ảnh của Trang với Quỳnh cứ hiện lên trong suy nghĩ. Hai cô gái, hai tính cách khác nhau. Nó cũng chả hiểu vì sao nó luôn coi Quỳnh là bạn, nhưng nó biết đôi lúc nó đã đi quá giới hạn tình bạn. Nếu bây giờ có ai đó bắt nó chọn một trong hai, có lẽ nó không làm được.
"Mẹ kiếp, đau đầu quá." Nó ngồi bật dậy, đạp tung cái chăn đang đắp trên người ra.
Chuông điện thoại kêu lên inh ỏi góc giường, nó vớ lấy cái máy.
"Alo?"
"Anh à?" Tiếng Quỳnh ở đầu dây bên kia.
"Ừ, sao vậy em?"
"Anh với Trang chọn được quà cho hai bác chưa?"
"Chưa, anh có việc tí nhé, có gì anh gọi sau nhé." Nó cúp máy.
Ném cái điện thoại vào góc giường, nó lại suy nghĩ lời nói của con chị ban nãy, có lẽ Quỳnh có tình cảm gì đó với nó thật. Nó thì không mong muốn điều này chút nào.
"Em xin lỗi, có lẽ em hơi nhiều chuyện." Quỳnh nhắn tin gửi nó.
"Bỏ đi, không sao đâu, em không có lỗi." Nó rep lại.
Tối đến, nó ngồi trên bar mà đầu óc thì bay đâu mất. Có lẽ nó ngồi đó cho đủ vị trí như một thói quen hàng ngày. Cốc rượu vứt chỏng chơ trên bàn. Hôm nay nó lại thấy cái vị rượu nó không còn cay nồng nữa mà đắng ngắt.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đô Thị Cổ Tiên Y