Chương 173
"Mày suy nghĩ như thế bảo sao không hiểu được con gái. Mày nghĩ mày với Quỳnh là bạn, nhưng đặt vào vị trí của Trang thì nó không nghĩ như vậy tí nào đâu. Mày phải biết đặt mình vào vị trí của nó chứ. Yêu nhau thì cần phải hiểu nhau."
"Thế chị nghĩ bây giờ em nên làm gì đây?"
"Mày tốt nhất nên tự chuẩn bị quà đi, rồi mai sang xin lỗi chân thành vào. Với thời gian này cũng đừng qua lại với Quỳnh nhiều quá."
"Ừ, em biết rồi, em đi nghỉ đây, tối còn lên bar."
"À này."
"Gì nữa?"
"Chuyện của mày với Quỳnh mày tính như nào? Lần này tao nói lần hai rồi đấy."
"Em với Quỳnh chỉ là bạn thôi. Đến chị cũng không tin em nữa à?"
"Tao biết mày đang nghĩ gì, nhưng đứng vị trí ngoài cuộc thì tinh ý một tí cũng nhận ra Quỳnh đang có ý với mày, theo tao là đang thích mày, có lẽ chưa yêu đâu."
"Thế chị nghĩ em làm thế nào để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này đây?"
"Vẫn cách nói cũ của tao, giữ khoảng cách với nó. Tao không ngăn cản mày với Quỳnh gặp nhau, nhưng tao nghĩ mày nên có giới hạn của mình."
"Ừ, em biết rồi, em nghỉ đây. Về tí nhớ đóng cửa hộ em."
"Gần tối rồi không ăn cơm à?"
"Em mệt lắm, tí lên bar thì ăn tạm. Chị đói thì nấu cơm mà ăn đi."
"Thôi, ăn một mình buồn bỏ mẹ. Đợi tí nữa tao rủ con Trang đi ăn luôn, đằng nào hôm nay nó cũng ở nhà một mình thì phải."
"Ừ, chị muốn làm gì thì làm."
Đề xuất Tiên Hiệp: Vu Sư Chi Lữ