Chương 176
"Chuyện chiều nay, anh xin lỗi nhé. Anh nghĩ anh đã không để ý cảm nhận của em, anh xin lỗi."
"Không có gì đâu anh ạ, em nghĩ người nên xin lỗi là em."
"Ừ, sáng mai đi với anh nhé?"
"Sáng mai chắc em bận rồi anh ạ, anh đi một mình vậy. Bố mẹ em cũng không cần cầu kỳ đâu, không anh gọi Quỳnh đi cùng đi. Nó hiểu bố mẹ em hơn cả em đấy."
"Ừ, thôi em đi ngủ đi nhé."
"Vâng."
Trang vẫn còn giận nó – là cái kết quả chả gì nó có thể đoán trước được. Dù sao thì, người sai vẫn là nó.
Kéo cửa lên vào nhà, con chị nằm chềnh ềnh ngủ trên ghế.
"Dậy đi, chị bị hâm à mà nằm đây ngủ."
"Sao mày về sớm thế?" Con chị mắt nhắm mắt mở hỏi nó.
"Mệt thì về sớm chứ sao."
"Thế sổ sách thế nào?"
"Bảo bọn thằng Cò cất hết vào két, mai tính lại."
"Mày cứ lười đi."
"Sao chị nằm đây thế này, không về nhà đi?"
Đề xuất Khoa Kỹ: Ta Sáng Lập Siêu Phàm Thời Đại