Chương 179

- Chưa, tí hỏi Quỳnh
- Hỏi thôi chứ đừng đi cùng nhau, không lại loạn lên bây giờ
- Em biết rồi, mà thôi ăn đi, nói mãi không mệt à
- Ơ, đmm hôm nay khó ở à hay đến ngày mà khó tính thế
- Ăn đi nhé, em ăn xong rồi - Nó cầm lấy chìa khóa dắt xe ra khỏi cửa
Gọi cho Quỳnh hỏi qua về sở thích của bố mẹ Trang, nó vòng vèo đi kiếm quà. Nghe có vẻ vất vả nhưng thực chất là lên bar lấy chai rượu cho mấy ông già hay uống, chạy ra hàng bán hoa đặt lấy một bó to ( lời khuyên cho anh em nào ra mắt bố mẹ người yêu là nên mua hoa cho mẹ vợ thôi, còn quà cứ theo sở thích của ông cụ mà phang, mua cho phụ nữ thường khó chọn hơn rất nhiều, ví dụ kiểu mua lens cho các cụ u50 đeo hay nhịn ăn bỏ tiền mua bộ victoria secret về mà không đúng size thì các thím ăn tàu lươn luôn. Em chém tí đừng :gach::gach: em )
Nó đã suy nghĩ, chính xác hơn là nó đã hi vọng một buổi tối đầy tốt đẹp diễn ra khi nó và Trang đi ra đón bố mẹ em ở Hà Nội. Chiều hôm đấy, nó giống như một thằng người mẫu sau khi thay gần hết tủ đồ. Con chị nó hôm nay dở chứng khó tính lạ thường, chọn lựa kĩ lưỡng mãi cuối cùng cũng lôi một bộ đồ tây mà con chị cho là đẹp nhất để mặc. Tắm rửa cạo râu kĩ lưỡng, mọi thứ đều chuẩn bị hoàn hảo, nó chỉ chờ đến giây phút gặp mặt bố mẹ em
5h30 vẫn chưa thấy Trang gọi, cửa nhà em vẫn đóng
6h30 : không một cuộc gọi hay tin nhắn của em, nó ngồi xem tivi nhưng tâm trí đổ dồn vào cái điện thoại đặt trên bàn, con chị ngồi cạnh vẻ mặt cũng không khá hơn
7h tối
- Từ từ, bố mẹ nó chắc về muộn, mà mày cũng phải để cho nó chuẩn bị đã chứ - con chị ngồi cạnh nói
- Em biết rồi, em hơi sốt ruột thôi - nó nói vững nhưng tâm trí nó không thể yên ổn nổi. Cái dự cảm không tốt đang lớn dần
7h30
Nó quyết định gọi cho em, tính nó ghét sự chờ đợi, 1 tiếng rưỡi đồng hồ là quá đủ với nó rồi, nó không muốn cái cảm giác tra tấn này lâu thêm
1 cuộc - em không nghe máy
2 cuộc - vẫn không nghe
3 cuộc - bên kia đầu dây vẫn là bản nhạc chờ
4 cuộc
5 cuộc

Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN