Chương 182
- Không, anh nghĩ một cô gái thông minh như em mà có thể ném điện thoại trên xe hàng giờ mà không nhớ nổi thôi
- Thế thì sao nào, em không được quyền đó à, em quên, vậy thôi
- Quên luôn gọi lại cho anh nữa
- Sao, em đã nhắn tin lại là em bận, anh không hiểu à
- Bận đến nỗi không gọi nổi 1 cuộc điện thoại sao?
- Thì sao, em bận cùng bố mẹ ăn tối, bận cùng bố mẹ trò chuyện không được chắc
- Ok, được rồi, anh nghĩ là anh đã hiểu đủ, thôi anh đi làm, em về nghĩ ngơi với bố mẹ, mai sang gặp hai bác
- Mai bố mẹ em bận, không gặp được, khi nào rảnh thì em gọi sang
- Tùy em, về ngủ đi, ngủ ngon
- Chào anh
Nó thở dài, ngồi thẫn thờ xuống nền đá hoa bậc tam cấp, chán chường, mệt mỏi, thất vọng đan xen vào nhau, tâm trạng tồi tệ đến đỉnh điểm
- Thôi, đừng nóng vội quá, từ từ nó sẽ ổn - con chị từ đâu ngồi cạnh
- Chị nghe hết rồi à
- không hẳn, nhưng chỗ nào cần nghe tao đều nghe cả rồi
- Em chán quá, không biết nó sẽ như nào nữa, Trang quá trẻ con
- Mày cần mềm mỏng, hôm nay mày đang nóng nói chuyện không giữ bình tĩnh được đúng không?
- Ừ
- Tao hiểu hoàn cảnh của mày, nhưng hôm nay nếu mày nhịn đi một ít, mà tốt nhất không gọi nó lại thì sẽ tốt hơn
- Em biêt thế nhưng em không làm được
- Cố gắng lên, mày thất bại trong tình yêu nhiều quá, hôm nay mệt mỏi thế này có đi làm được không, tao gọi cho bọn thằng cò bảo nó lưu sổ vào két mai tính toán nhé
- Thôi kê, em đi làm thôi, lái xe đi vậy, đi xe máy sợ không kiềm chế được
- Ừ, để tao mở cửa