Chương 181
Có lẽ nó sẽ hơi buồn chút khi nó chỉ thấy được tin nhắn của em vào tối nay. Nhưng trời cũng đâu chiều người, cuộc sống đôi khi sắp đặt những tình cảnh thật chớ trêu
Nó và con chị đang dắt xe ra ngoài đển lên bar, con lexus trắng chạy qua, kế tiếp sau là con land rover biển tỉnh màu đen dừng trước nhà em. Trang với Tuấn bước xuống từ chiếc lexus trắng, bố mẹ em xuống từ xe sau. Tay em vẫn ôm bó hoa và xách túi quà có lẽ là của Tuấn tặng bố mẹ
- Hôm nay em và bố mẹ rất vui, em cám ơn anh nhé
- Hai bác cũng cảm ơn cháu, mấy nữa qua đây ăn cơm nhé - Bố Trang đứng cạnh em bắt tay với nó
- Vâng cháu xin phép hai bác cháu về, hai bác muốn đi đâu gọi cháu qua đón ạ
- Ừ cháu về nhé
- Cháu xin phép - Thằng tuần bước lên xe, không quên ngoái lại ném cho nó cái ánh nhìn thương hại
Đúng thôi, nó là một thằng thua cuộc, ít nhất nó đã thua hoàn toàn tối nay, cảm giác thất vọng dâng lên đỉnh điểm cùng với sự tức giận. Nó là gì của em, là osin chăng, hay là món đồ chơi, hay là người qua đường không đáng để em nhắc đển với bố mẹ
- Trang - Nó giật giọng gọi em sau khi bố mẹ em bước vào cửa
- Gì anh - Em chạy sang sân nhà nó
- Anh nghĩ anh cần một lời giải thích
- Về chuyện gì
- Tối nay
- Tối nay sao, em đâu có thất hứa hay làm gì có lỗi với anh
- Đôi khi anh nghĩ anh nên xem lại em có coi anh là người yêu không nữa. Trong mắt em địa vị của anh thấp kém quá nên không đáng để em nhắc đến trước mặt bố mẹ em mà phải đi cùng Tuấn
- Vậy sao, em đi cùng Tuấn là có tội sao, em có lỗi chăng, anh hỏi Quỳnh biết bố mẹ em về lúc nào sao không hỏi luôn là bố mẹ em về giờ nào chỗ nào để cùng nó đến đón đi, anh đi cùng nó được mà em không đi cùng Tuấn gặp bố mẹ anh được sao
- Anh nghĩ em đang hiểu sai anh, anh với Quỳnh chỉ là bạn, bọn anh không có gì cả
- Bạn, bạn rất thân, em biết, em hiểu, em cũng nghĩ anh nên hiểu em với Tuấn cũng chẳng có gì hết
- Được rồi, anh sai, anh xin lỗi em về điều đó. Vậy những cuộc gọi của anh sao em không trả lời
- Điện thoại quên trên xe, được chưa
- Em quên trùng hợp nhỉ
- Anh đang nghi ngờ em à