Chương 203
Nó mệt mỏi bước ra khỏi nhà Trang. Em chạy theo đuổi nó.
“Anh!” – Trang gọi nó khi vừa bước ra khỏi cổng.
“Cái gì?”
“Em xin lỗi, em không nghĩ mẹ em lại làm như thế. Em không cố ý đâu.”
“Chả sao cả đâu em ạ, anh cũng quen rồi.” – Nó trả lời thõng thượt, cơn bực tức đang dâng dần.
“Mẹ em không cố ý nói như vậy đâu, mẹ em chỉ không suy nghĩ được thoáng thôi, mẹ nghĩ anh không hợp với cái nghề đấy.”
“Đúng rồi, anh biết, anh hiểu mà. Cái nghề của anh dưới đáy xã hội mà, cái nghề culi cho các cậu ấm cô chiêu thôi. Ai nguyện ý cho con mình lấy thằng culi ất ơ đâu chứ.”
“Anh đừng như vậy, mẹ em không có ý đó mà.”
“Anh xin lỗi, anh ích kỷ lắm em ạ. Anh biết cái việc anh làm nó chẳng được gọi là đẹp đẽ gì, nhưng anh nghĩ tiền anh làm ra anh không trộm cướp, không xin xỏ ai cả. Anh nghĩ anh cần có sự tôn trọng. Anh chẳng cần ai ca ngợi cái nghề này mà thực tế chả có ai ca ngợi anh cả. Cái nghề của anh chỉ lên báo khi có tệ nạn thôi, nhưng cũng không cần quay lưng với anh thế đâu.” – Nó xoay người bước đi.
“Anh!” – Trang gọi với theo.
Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân