Chương 204

“Gửi anh lời cảm ơn tới mẹ em vì đã khuyên anh, nhưng anh xin lỗi, anh chưa đổi nghề được em ạ. Anh sẽ suy nghĩ về việc đó sau chứ không phải bây giờ. Anh biết mẹ em muốn anh làm gì, anh cũng biết mẹ em muốn mẫu người như nào, nhưng bắt anh thay đổi ngay thì nó giả tạo lắm em ạ. Nó như cái bộ đồ anh mặc trên người anh đây này, sang trọng đấy nhưng anh vẫn là thằng culi. Mà em đã thấy thằng culi nào mặc đồ tây chưa?”

“Em xin lỗi, em biết anh đang giận mẹ em, em hiểu suy nghĩ của anh lúc này mà.”

“Mẹ và em không ai có lỗi cả, chỉ là do anh kém cỏi thôi. Anh về trước đây.” – Nó xoay người bỏ đi thẳng.

Cảm giác lúc này của nó, chính bản thân nó cũng chả biết thế nào nữa. Thất vọng, hụt hẫng, bực dọc, nói chung là một mớ hỗn độn lung tung cả lên.

Chạy ra khỏi nhà Trang, con chị nó đánh xe ra ngoài cổng từ lúc nào.

“Sao rồi, thành công không, sắp ăn hỏi chưa?” – Con chị nó hỏi khi nó mở cửa bước vào xe.

“Chả ra sao.” – Nó với tay tắt bản tin NSC đang bật trong xe.

“Là thế nào, mày nói rõ ra chứ.”

“Mẹ Trang phản đối, không hợp, bỏ mẹ nhau là xong vụ.” – Nó với tay lên taplo với lấy bao Marlboro, bóc ra một điếu. “Có bật lửa không, em mượn.”

Con chị quẳng cho nó cái Zippo khá đẹp.

“Vì nghề nghiệp à?”

“Ừ.” – Nó châm thuốc, nhả khói mù mịt. Nó biết hút thuốc trong xe sẽ ám mùi nhưng giờ này thì chẳng có đầu óc mà bận tâm đến điều đó.

“Sao chị đoán được?”

“Ngày xưa bố mẹ anh ấy cũng lấy lý do đó.” – Con chị lấy cả bao thuốc lẫn cái bật lửa, đốt lên một điếu.

“Em tưởng chị bỏ rồi.”

“Mày thấy thằng nghiện nào cai được chưa?”

“Lần cuối chị hút trước mặt em là 6 tháng trước, cái này chả tốt đẹp gì đâu, bỏ đi.”

“Cho tao hút hết điếu này thôi, tao còn hơn tuổi mày đấy, đừng bày đặt dạy đời tao.”

“Em nói thật thôi.”

 

Đề xuất Voz: Ma ban trưa - thể loại tâm linh
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN