Chương 206
“Đúng, đây không phải lần đầu, em còn bị người ta chửi bới, giày xéo nhiều hơn như này rất nhiều, nhưng em vẫn làm, vẫn vượt qua. Chị biết em là thằng bướng mà, em cũng ngang nhất nhà, ai cấm em làm em lại càng làm tốt hơn.”
“Tao biết, nhưng tao nghĩ mày đừng nên cố chấp quá.”
“Chả có gì là cố chấp cả, công việc của em, em có sai đâu cơ chứ.”
“Khi mày lao đầu vào cái nghề này là khi mày còn là thằng sinh viên quèn bị người ta bỏ đến bây giờ mày đã có đủ rồi.”
“Chính vì đủ rồi nên em mới không muốn quay lại làm một thằng nhân viên quèn nữa.”
“Thế mày muốn làm cái nghề dưới đáy xã hội này đến bao giờ nữa?”
“Em sẽ đổi, nhưng chưa phải bây giờ!” – Nó gắt lên. “Sao chị không bỏ nghề này đi?”
“Đồ ngu, vì tao là chị của mày, cái mày làm được tao làm được, cái mày không làm được tao làm hộ mày.”
“Thế nên em càng không bỏ, em cũng muốn gánh vác, chị đừng coi em là trẻ con nữa.”
“Mày ngu lắm, nếu mày muốn thì cứ làm, còn tao vẫn chỉ khuyên mày một câu thôi: ‘Cái gì cũng có giới hạn của nó hết’.”
Lại là một khoảng không im lặng đáng sợ trong xe.
“Lái xe đi.”
“Đi đâu?”
“Cứ lái đi, mày không muốn bố mẹ nó ra rồi tưởng hai đứa ăn mày rình rập cửa nhà nó à?”
Đề xuất Voz: Chuyện nhà ngoại tôi