Chương 205

Không khí trầm mặc một lúc, trong xe chỉ còn hai con người mải miết đốt thuốc.

“Chị vẫn nhớ à?” – Nó cất tiếng hỏi, phá vỡ sự im lặng.

“Mày làm đứt tay thì cái sẹo nó sẽ mất sau mấy ngày, nhưng nếu mày phải mổ thì cái sẹo mổ đấy nó sẽ theo mày cả đời.”

“Thế em với bây giờ là vết đứt hay là sẹo?” – Nó búng tàn thuốc ra khỏi cửa xe, trầm mặc. Nó biết câu chuyện của con chị nó vì nó cũng đã từng trong cuộc, nó biết chị nó trải qua quãng thời gian đó không dễ dàng gì, nó cũng chẳng ngờ có một ngày mình lại như vậy.

“Tùy vào mày với Trang, nếu nó và mày muốn là cái sẹo thì là cái sẹo, nếu muốn là vết đứt thì đó cũng là vết đứt để hai đứa nhìn lại.”

“Ai chả muốn nó là vết đứt, có ai muốn để lại sẹo đâu. Em chả biết phải làm cái gì nữa, cái nghề này nó cũng bạc bẽo thật.”

“Sao, muốn bỏ nghề à?”

“Em làm được mấy năm rồi.”

“Sao tự dưng mày lại hỏi thế?”

“Cứ trả lời đi.”

“Mày làm từ lúc bắt đầu năm 2 đại học, cũng 3, 4 năm rồi còn gì.”

“Thế đây có phải lần đầu em bị người ta chửi không?”

“Không.”

 

Đề xuất Voz: Chị quản lý dễ thương
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN