Chương 215
"Cho tao nói thẳng nhé." Thằng Tuấn đứng phắt dậy. "Mày không xứng với Trang đâu."
"Cuối cùng mày cũng nói được câu thật lòng, mày nghĩ sao tùy mày, tao nghĩ tao đã lãng phí thời gian với mày."
"Một thằng ất ơ không biết dùng đầu óc như mày có thể được chấp nhận không? Có thể so với tao không? Một thằng chỉ biết dùng chân tay giải quyết vấn đề thì mãi nó chỉ dưới đáy xã hội thôi."
"Mày nói đúng." Nó quay lại. "Tao rất ngại dùng đầu óc, đầu óc tao suy nghĩ khi có việc lớn, còn với những việc cỏn con như này, tao nghĩ là tao có phí phạm khi dùng đầu óc không. Bạo lực không phải là cách hay nhưng nó là cách giải quyết nhanh nhất, ít nhất bây giờ tao có thể đập vào cái mặt mày cũng như giẫm mày ở dưới chân."
"Chát!"
Cái gạt tàn trên bàn dưới tay nó đập thẳng vào trán thằng Tuấn, máu tươi chảy ra. Vài đứa nhân viên hoảng sợ chạy lại can.
"Mày cuối cùng cũng không nhịn được sao?" Thằng Tuấn hét to. "Mày đập tao được rồi đấy, mày đập nữa đi, tao sẽ xem mày làm gì được nữa."
Nó đứng cười khẩy nhìn mấy đứa nhân viên chạy đi lấy hộp cứu thương băng bó, nhưng nụ cười nó tắt dần khi nó thấy một hình bóng xuất hiện.
"Em đến lúc nào thế?" Nó hỏi Trang khi em đứng trước mặt nó.
"Đủ để nhìn thấy cảnh anh đánh người."
"Không như em nghĩ đâu."
Đề xuất Voz: Những chuyện kinh dị ở Phú yên !