Chương 216

"Đủ rồi anh, em đã bảo anh một lần rồi, mắt em đâu có cận có mù đâu mà anh lại xem em như đứa trẻ."

"Trang à, anh nói dối, không như em tưởng tượng đâu, đó chỉ là xô xát nhỏ thôi."

"Mỗi lần xô xát nhỏ anh đều như này chắc, xin lỗi, Tuấn là bạn em nên em không muốn xô xát như này."

"Anh sẽ giải thích cho em sau, anh biết bây giờ em không bình tĩnh."

"Lần trước với Quang cũng là kiểu này sao?"

"Không phải thế."

"Thôi anh ạ, em cũng đôi lúc cũng đã suy nghĩ lời mẹ nói: có khi nào anh và em không cùng một thế giới nên chúng ta không hiểu nhau không?" Trang nói xong, tách vào đám người kéo thằng Tuấn ra khỏi cửa.

"Trang!" Nó gọi với theo em.

Trang không nghe nó, em dìu thằng Tuấn ra khỏi cửa. Trước khi đi, thằng Tuấn còn quay lại cho nó một nụ cười nhếch mép kín đáo.

Nó đã thua, đã thua thật sự rồi!

Đặt tờ tiền lên bàn, nó lững thững ra khỏi cửa, nhếch mép lên cười, cũng chả biết là cười cái gì nữa, có thể là cười cho sự thất bại của nó, có thể là cười cuộc đời trớ trêu, hoặc cười như một thói quen đã bỏ từ lâu của nó.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Cửa Hàng Sủng Thú Siêu Thần
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN