Chương 220

"Tùy em là chủ, kể cả cho anh cốc nước lã anh cũng không đòi hỏi đâu."

"Nếu thế có người dỗi chạy ra bắt taxi về rồi." Quỳnh cười ha hả, rót rượu ra cốc.

"Uống đi anh."

"Em có nghĩ chúng ta nên tìm một lý do nào đó không?"

"Cần lý do à? Cái gì nhỉ?" Quỳnh gõ nhẹ cái ly xuống bàn. "Mừng cho sự trở về của em."

"Cứ như em vừa bay nửa vòng trái đất về ấy nhỉ."

"Nửa vòng Việt Nam chắc là có."

"Em đi phượt à?"

"Để em cho xem cái này nhé."

Quỳnh chạy đi lấy cái iPad, trong máy là ảnh em ở khắp mọi nơi miền Bắc, có những cảnh em đứng ở trên đỉnh đèo Tây Bắc, có những ảnh em chụp giữa biển đêm Hải Phòng. Thì ra những ngày qua em không ở Hà Nội là đi phượt.

"Em cũng đi nhiều nơi nhỉ."

"Đi tìm kiếm tình yêu mà anh, cũng là đi giải thoát."

Nó hiểu từ "giải thoát" của em là gì, nó cũng không muốn nói, những câu nói đêm đó nói còn nhớ rõ nhưng nó không thể tiếp nhận em được. Quỳnh kể rất nhiều chuyện và cũng uống rất nhiều, nó có tâm sự nên cũng uống không kém, chai rượu chả mấy chốc cạn đáy.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Lăng Thiên Độc Tôn
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN