Chương 222

"Đây." Nó thả em đứng trước mặt nó, đứng sát vào tường để em dựa vào khỏi ngã.

Quỳnh bỗng nhiên ôm chầm lấy cổ nó, hôn mạnh nó. Em hôn vội vàng như thể nó sẽ biến mất, hai tay em ghì chặt cổ nó.

"Anh, em xin lỗi, em không quên được anh." Quỳnh buông nó ra thở hổn hển, em vừa nói vừa khóc. "Em đã đi xa, đã thử chôn giấu nó đi, nhưng tình cảm em dành cho anh lớn hơn em tưởng nhiều lắm. Em đến gặp anh vì những tuần qua em nhớ anh, nhớ điên cuồng. Em đã thử cố mạnh mẽ đuổi anh đi rồi sao anh còn ở đây, sao anh còn làm vậy? Bây giờ em mệt rồi, anh đi đi, đi về nhà đi, đừng gần em nữa."

Nó nhìn em, trong tim nó nhói đau. Đúng, nó đau khi thấy em như này, nó không muốn bỏ đi, càng không muốn xa em trong lúc này. Nó đưa tay vuốt lại mái tóc em.

"Bỏ em ra." Quỳnh gạt tay nó.

Nó vẫn vuốt.

"Bỏ ra."

"Không."

"Bỏ em ra, xa em ra mà."

"Không." Nó chợt vùng lên ép sát em vào tường, hai tay nó giữ chặt khuôn mặt em, nó nhìn thẳng vào mắt em.

"Anh nhìn gì, anh bỏ ra."

 

Đề xuất Voz: Con Đường Thành Thần
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN