Chương 227
"Hoặc là nó, hoặc là em."
"Không."
"Anh muốn cả hai sao?"
"Anh sẽ giải thích với em sau."
"Thôi anh ạ, mọi thứ đã hết rồi. Có lẽ mẹ em nói đúng, hai chúng ta không cùng chung một thế giới. Em nghĩ mình đã yêu nhầm người."
"Trang."
"Cái gì anh?"
"Thằng Tuấn nói cho em biết phải không?"
"Anh không cần biết."
"Có phải không?" Nó hét lên.
"Vậy thì sao?"
"Lại là nó. Nó muốn chơi đến cùng, anh sẽ chơi với nó."
"Tùy anh." Trang bỏ đi.
Nó dựa người vào cửa, nhìn theo em, mệt mỏi và thất vọng.
"Em xin lỗi," Quỳnh bám vào tay nó.
Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar