Chương 244

Ăn trưa xong, nó và em tiếp tục lượn lờ. Hà Nội mùa này không lạnh, cũng chẳng đến nỗi nắng gắt. Thời tiết đủ đẹp để hai đứa rong ruổi khắp các tuyến phố. Mỗi tuyến phố đi qua, Quỳnh lại kể cho nó nghe những câu chuyện của em, và nó lại đóng vai thính giả trung thành. Mỗi lần nó hỏi lý do về việc em "mất tăm mất tích", thì chỉ nhận được câu nói duy nhất:
"Rồi anh sẽ biết."

Loanh quanh cũng đến tối, nó với em đi về nhà.
"Em có về luôn không?" Nó hỏi Quỳnh sau khi xuống xe.
"Em còn tưởng anh mời lại ăn cơm cơ."
"Anh nấu không ngon đừng chê nhé. Mà mấy hôm nay không ăn ở nhà, toàn ra quán."
"Hôm nay chiêu đãi em đi."
"Thế lên xe."
"Đi đâu?"
"Không đi chợ thì tí ngồi ngắm nhau à?"
"Đợi em với."

Lại phi ra chợ. Cũng may chợ Hà Nội họp muộn, 7 giờ tối vẫn còn đầy thức ăn, mỗi cái là không tươi.

Về tới nhà, Quỳnh chạy tót vào bếp.
"Ở yên đấy nhé, để em nấu."
"Ơ, sao bảo anh chiêu đãi cơ mà."
"Anh nấu em sợ tí nữa hai đứa lại vào Việt Đức."
"Ờ, thế nấu đi, anh đi tắm nhé."

 

Đề xuất Voz: [Hồi Ký] Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN