Chương 243

"Anh làm sao thế?" Quỳnh hỏi nó.
"Anh không sao," nó nổ máy phóng đi.
"Lại nhớ Trang à?" Giọng Quỳnh có vẻ buồn.
"Không, anh không sao."
"Hâm, anh như nào em lại còn không biết chắc," Quỳnh đánh nhẹ vào lưng nó.
"Hôm nay chỉ đi chơi thôi, đừng nhắc những chuyện gì khác em nhé," Nó quay lại nói.
"Vâng."

Nó đâu biết, trong một tiệm quần áo ven đường, có một người con gái đang nhìn nó và lau vội nước mắt.

Nó và Quỳnh lang thang khắp dưới chân cầu Long Biên chụp ảnh. Mặc dù em không trang điểm, cũng không ăn mặc cầu kỳ, nhưng nó cảm thấy những bức hình chụp cho em là đẹp và chân thực nhất từ khi nó bắt đầu chụp. Em không tươi cười, cũng không rạng rỡ. Mà những hình ảnh của em đều man mác một nỗi buồn khó tả.
"Cho em xem hình với nào," Quỳnh bấu víu tay nó khi hai đứa đang ngồi trong quán cơm rang ăn trưa.
"Xấu lắm, đừng xem."
"Thật á, thế mất công cả buổi sáng lang thang à?"
"Đùa tí, đây trả cô hết nhé," nó đưa cái máy cho em.
Quỳnh nhận lấy máy, mắt nhìn chăm chú xem ảnh, thỉnh thoảng lại phát biểu vài câu.
"Thế này mà kêu xấu?"
"Người xinh cảnh đẹp thế này chụp xấu là do anh chứ."
"Úi cái ảnh này xinh này, kém gì mẫu ảnh đâu."

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Vũ Luyện Điên Phong
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN