Chương 246
"Về nhà," Quỳnh trả lời tỉnh bơ.
"Về nhà?"
"Thế em không được về à, nhớ bố mẹ thì về thôi, có gì đâu."
"Về nhà mà không thông báo được một tiếng à?"
"Sao thế, lo cho em à?"
"Em mất tích thế thì ai chả lo."
"Hâm ạ, lần sau không cần phải lo cho em, em biết phải làm thế nào mà," Quỳnh vuốt tay lên mặt nó cười.
"Lần này thôi đấy."
"Em biết rồi, uống đi."
Tối nay Quỳnh uống khá nhiều, em có vẻ không được vui, khác hẳn với buổi sáng. Nó ngồi bên cạnh cố gắng uống ít nhất, nó sợ lại sai lầm.
"Có chuyện gì buồn hả, hết cả chai rồi đấy," nó cầm lấy tay Quỳnh hỏi khi em chai rượu đã cạn đáy.
"Chả có gì cả, em bảo hôm nay phải nghe em mà."
"Em say rồi đấy."
"Hâm à, em có sao đâu," Quỳnh giật tay nó ra.
"Anh này."
"Cái gì thế?"
"Nhìn thẳng mặt em nhé."
"Ừ," Nó nhìn thẳng vào mắt Quỳnh. Mắt em không to tròn như những cô gái khác, hơi xếch một chút nhìn rất quyến rũ.
"Em hỏi phải trả lời thật nhé."
"Ừ."