Chương 247
"Những hôm em đi có nhớ em không?"
"Có," nó trả lời không do dự.
"Hì," Quỳnh nhếch mép cười, điệu cười nhếch mép quen thuộc, "Em tưởng anh vứt em vào xó nào đấy quên mất em cơ. Thế có đi tìm em không?"
"Có."
"Tìm chỗ nào?"
"Bất cứ chỗ nào em đặt chân qua."
"Em đi nhiều nơi lắm."
"Anh cũng tìm rất nhiều."
"Anh này."
"Ơi."
"Còn một câu cuối."
"Em hỏi đi."
"Nhưng câu này anh phải trả lời thật lòng."
"Ừ."
"Thật lòng đấy nhé."
"Ừ."
"Đã khi nào anh yêu em chưa?"
Câu hỏi của em làm nó giật mình. Đã khi nào nó yêu em chưa? Nó cũng không biết nữa. Nó chỉ biết em đã bước vào cuộc sống của nó, bước vào một cách chậm rãi mà chính nó cũng không biết. Nhưng bảo nó đã yêu em thì có lẽ là chưa đủ. Cảm giác trống vắng khi nó thiếu em có lẽ là sự ích kỷ của nó.
Đề xuất Huyền Huyễn: Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn đệ Nhất Nữ Ma Đầu