Chương 248
Nó ngồi trầm ngâm, không trả lời.
"Không cần đâu, em biết rồi," Quỳnh cắt đứt dòng suy nghĩ của nó.
"Anh."
"Em biết mà, anh vẫn chưa yêu em đâu."
"Anh xin lỗi."
"Ôm em đi," Quỳnh nói với nó.
Nó ôm chầm lấy em vào trong lòng. Có lẽ đây là cách tốt nhất trong lúc này. Quỳnh khóc, em khóc nấc lên trong lòng nó, hai bờ vai em run rẩy.
"Anh xin lỗi, đừng yêu anh, yêu anh khổ lắm," Nó vỗ nhẹ vào lưng em, thì thầm bên tai.
Quỳnh đẩy nó ra, hai tay em ép chặt má nó, đôi mắt em đã phiếm hồng.
"Anh không có lỗi," Quỳnh lắc đầu, "Vĩnh viễn như vậy. Lỗi do em thôi, do em cố chấp. Em biết nhưng em không ngăn được bản thân anh ạ."
"Quên anh đi, anh không đáng."
Quỳnh bất chợt chồm lên người nó, tay em vòng ra sau gáy ghì chặt đầu nó, hai phiến môi em khẽ chạm vào môi nó.
Hôn!
Em lại chủ động hôn nó.
Nhưng lần này nụ hôn thoáng qua, có chút vội vã, không còn sự cuồng nhiệt như trước.
"Em xin lỗi, em lại không khống chế được bản thân rồi. Về thôi anh, hôm nay như vậy là đủ rồi."
Trên đường về nhà em, Quỳnh vẫn ôm chặt nó nhưng em không nói câu nào. Cả hai đều im lặng trong dòng người tấp nập trên cái đất Hà Nội này.
"Ngủ ngon nhé," Nó vẫy tay chào khi bước xuống xe.