Chương 258

Về đến nhà, cậu vẫn không thể tin lời bố Trang nói. Mọi thứ quá đỗi bất ngờ, cậu chưa hề chuẩn bị tâm lý.

Cậu rút điện thoại ra, bấm dãy số quen thuộc. Dù nhắm mắt, cậu vẫn có thể bấm trơn tru.

"Thuê bao."

"Bốp!" Chiếc điện thoại bay vào góc tường.

Tay cậu vơ lấy bao thuốc bên cạnh, châm lửa như một kẻ nghiện thuốc thiếu. Cậu rít lấy cuống cuồng, làn khói xanh mờ ảo, khét lẹt chạy thẳng vào phổi. Lúc này, cậu mới tỉnh táo hơn một chút.

Tay cậu với lấy cuốn sổ nhỏ, từ lúc mang về, cậu chưa hề động vào. Mở ra là những dòng chữ không đẹp nhưng ngay ngắn đập vào mắt cậu.

"Anh!

Lúc anh đọc được những dòng chữ này, có lẽ em ở một nơi nào đó xa anh lắm rồi. Nơi nào em cũng chẳng biết và cũng chẳng nói cho anh đâu, nên anh đừng tìm em nữa nhé.

Cũng lâu lắm rồi em cũng không viết lách gì cả, nhất là viết thư. Nhưng hôm nay em vẫn ngồi đây và viết. Cuộc sống này thật trớ trêu, anh nhỉ?

Em biết anh sẽ tìm em, sẽ trách em, cũng có thể sẽ ghét em. Nhưng có lẽ làm như này sẽ tốt nhất cho tất cả.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Trần Đạo Đồ
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN