Chương 259

Anh!

Lần đầu gặp nhau, em vẫn nhớ rõ. Nhớ không phải vì rung động, mà là vì ghét anh. Em chẳng thể tưởng tượng được một người con trai như anh lại có thể đốp chát với em, có thể tranh giành đồ ăn với em không thương tiếc.

Lần đầu gặp, anh lúc đó là một gã rất bình thường, khuôn mặt bình thường, dáng vẻ bình thường. Em chỉ ấn tượng với cái điệu cười khinh khỉnh của anh.

Rồi những lần gặp nhau sau đó, em lại tò mò hơn về anh. Anh không phải là người từng trải nhất, cũng không phải người hiểu biết nhất em từng gặp. Nhưng cuộc sống của anh lại khác lạ, cách anh nhìn nhận cũng là ở một phía khác, phía mà em chưa từng đứng đó để nhìn nhận cuộc sống.

Sự tò mò đó làm em gần với anh hơn, và dần dần em cũng chẳng biết mình yêu anh khi nào. Anh giống như điếu thuốc hút dở vậy, đứng ngoài nhìn vào thì đều cảm thấy bình thường, nhưng hút vào rồi thì lại nghiện, chẳng muốn bỏ nữa.

Anh vẫn bảo em đừng yêu anh, nhưng điều đó khó quá anh à. Em thích dáng vẻ cô độc của anh, nhưng em sợ anh cô đơn. Em muốn thấy anh hạnh phúc, nhưng em lại ghen tị vì cô gái cạnh anh không phải em. Có phải em đã quá ích kỷ rồi không?

Hồi còn nhỏ, em ước mơ được đi xa, đi tới nơi càng xa càng tốt. Nhưng trước chuyến đi xa này, em không muốn anh à. Em không muốn phải đi xa anh, xa cái Hà Nội này vì anh ở đây.

Em nhớ cảm giác được ngồi mỗi tối cùng anh, nhớ cảm giác được anh ôm, nhớ khi được ngồi sau xe anh, nhớ lúc anh đèo em đi qua hết những tuyến phố mà em thích. Nhớ cái ngày cuối cùng ở cạnh anh, em nhớ cả những bức hình anh chụp cho em. Em cũng nhớ cả anh nữa.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN