Chương 264

Nó cúp máy, ngồi thẫn thờ, mọi thứ đã kết thúc. Quỳnh đã rời xa nó, và nó cũng hiểu lý do vì sao em lại ra đi.

Tay nó cầm lấy cuốn sổ và chiếc iPad, nhìn chằm chằm vào đó. Trong đầu lại nhớ về em, nhớ về những tối ngồi dưới cầu Long Biên, nhớ về những lần em tâm sự với nó ở quán bar, nhớ về những cái ôm. Bất giác, nó lại nhớ về đêm định mệnh ấy, đêm đã thay đổi rất nhiều. Khẽ thở dài, mọi thứ đã qua, giờ hối hận cũng đã muộn màng.

Có tiếng xe máy ngoài cửa, chẳng cần nhìn, nó cũng đoán được đó là chiếc wave của chị nó, chiếc xe chị mượn từ quán bar tối qua.

"Sao mà sáng sớm như thằng mất hồn thế? Tối qua nằm mơ được báo lô à?" - Chị nó ném cái túi xách xuống ghế, cầm cốc nước uống như người đang chết khát.

"Không có gì."

"Nhìn mặt mày mà bảo không có gì à?"

"Không. Tí về kéo cửa xuống đi, em lên phòng. Trưa chắc không ăn cơm đâu?"

"Mày bị sao đấy? Gần trưa rồi mà còn định ngủ à? Đêm qua có thấy bay lắc gì đâu?"

"Hơi mệt tí." - Nó lững thững leo lên cầu thang, mang theo cả cuốn sổ và chiếc iPad, bỏ mặc chị gái dưới nhà.

Lên đến phòng, nó nằm vật ra giường, mệt mỏi. Chưa bao giờ nó thấy mệt mỏi như vậy. Nó chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu, rồi tỉnh dậy sẽ quên hết mọi thứ.

Nằm lăn qua lăn lại mãi không thể ngủ được, nó ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường, vớ lấy bao thuốc vứt lăn lóc ở tủ cạnh đó. Châm một điếu, hút một hơi dài. Nó lại nhớ về "điếu thuốc có son môi" của em, nhớ về câu nói của em.

"Son dính lên môi em mới ngọt."

Đề xuất Tiên Hiệp: Lạn Kha Kỳ Duyên (Dịch)
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN