Chương 277
Nó vừa dứt lời, có tiếng xe máy rồ ga đuổi đằng sau, ánh đèn loang loáng vọng từ xa.
"Đm, bọn nó dồn đến rồi!"
"Béo vượt lên trên cho anh!" Nó hét. "Bọn mày cố gắng vỉa đầu ép đừng cho chúng nó lên, cắt được đuôi càng tốt, cho xe anh rẽ đường khác. Chúng mày cố gắng tách đội nhỏ ra chạy cho nhanh."
Thằng béo đạp mạnh ga, chiếc xe vọt lên đầu đoàn. Chạy thẳng một mạch, khoảng 4-5km thì trước mặt là một ngã ba.
"Ngồi vững nhé, đường này rải đá dăm khá xóc đấy. Đường mới làm nên chắc an toàn. Đi đường kia xe mình sau đít có viết đâm chúng nó dễ phát hiện."
"Mày có chắc không?"
"Lúc em vào thì em cũng đã cố gắng hỏi hết đường rồi, cái khu này đường xá mạng nhện phết, có nhiều đường vắng dễ chạy. Để gọi điện bảo bọn kia đã."
Thằng béo gọi điện. Theo lời của bọn kia kể lại thì có khoảng 3 đoàn đang đuổi theo, đang cố gắng tách đội để chạy.
"Mẹ, thằng kia lắm người thế. May hôm nay em đi ít, nhiều thì chắc giờ này có vài thằng bỏ xác ở đây rồi." Thằng béo rút điếu thuốc lầm bầm chửi.
Nó rút điện thoại ra, bấm số cho chị Hiền.
"Alo."
"Em đấy."
"Mày đang ở quán lại chạy đâu đấy?"
"Em đang có việc, nói ra lâu lắm. Chị bảo bọn thằng có thu xếp đón người ở bên kia cầu nhé, em đang bên Đông Anh, bọn em đang bị dồn. À mà tiện thể nghe ngóng xem đêm nay bên kia có ra quân cắm chốt gì không?"
"Mày làm gì mà ban căng thế? Được rồi, đợi tao."
"Nhanh lên nhé."
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ