Chương 278
Nó cúp máy, thở dài, không tự chủ đốt điếu thuốc. Đầu óc nó căng như dây đàn.
"Còn bao nhiêu cây về tới Hà Nội?"
"40km theo đường này. Em không biết đội kia đi đường nào, nhưng ở đây cái đường dài nhất cũng có 60km về Hà Nội mà đường ngắn nhất là 50km. Lòng vòng mất khoảng chục cây gì đấy."
"Ừ, gọi xem thế nào, cố gắng chạy nhanh. Đường này vắng thật nhưng không biết có an toàn không. Về thành phố khác có người đón, cố gắng về đến nơi."
"Vâng."
Thằng béo gọi lần nữa. Đội nó đã tách ra được 3 đội khác nhau, vẫn bị đuổi nhưng căn bản là không có nguy hiểm gì.
"Alo." Nó nghe máy, chị nói gọi.
"Tao không biết mày động vào ai nhưng mà đêm nay biến to rồi, cẩn thận vào. Có nhiều đội đang chạy về phía Đông Anh đấy, cả sự cũng ra quân cắm chốt, chạy về phía bên đấy thấy bảo có lệnh bên trên là có vụ cướp tài sản có quy mô, bọn sự đang lùng ác lắm, chúng mày gây ra vụ gì đấy?"
"Tí em kể. Thế người của mình đến đâu rồi, bọn em cũng khoảng 30 đứa thôi, không nhiều."
"Đang chia nhóm nhỏ chạy sang bên đấy. Chốt đầy đường, đi đội đông dễ bị để ý. Khoảng 30 phút nữa sang đến nơi, tao cũng nhờ người bên kia cầu rồi, nếu mà không sang kịp vẫn có người giúp, tập trung ở bãi đất gần đấy."
Con chị nói xong địa điểm và đường đi liền cúp máy. Thằng béo cũng báo xong địa điểm tập kết cho đội kia.
"Đêm nay nó quyết lùng bằng được rồi, đm chơi lớn đấy, chắc nó phải dùng hết mối quan hệ mất."
"Tự dưng bị mất người với cả bị đánh nên chắc cũng điên. Dù sao mình cũng không có dùng hàng, nhưng mình chạy vào nên nó đang chuyển án cướp, cố gắng không bị tóm là tốt nhất."
Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc