Chương 291
Nó trầm ngâm suy nghĩ một lúc về những lời nói của người chị. "Đáng hay không đáng?" Nó không rõ. Nhưng nó biết, nếu do dự, có lẽ nó đã phải ân hận. Có lẽ việc đó không đáng, nhưng nếu được chọn lại, nó vẫn sẽ làm vậy.
Nó vào bếp pha cà phê, thêm đường và một ít đá, khuấy đều. Mang cốc cà phê lên ban công tầng ba. Cách đây vài năm, khi mới vào nghề, đêm nào nó cũng làm vậy, lên ban công ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Cốc cà phê hết, nó mới đi ngủ. Giờ đây, vẫn chỗ ngồi đó, nhưng cảm giác cũ không còn nữa. Có lẽ là do nó đang ngồi vào buổi sáng.
Theo thói quen, nó nhìn xuống mảnh sân nhà bên cạnh. Nó lại nhớ về Trang, nhớ lần đầu gặp nhau, lần đầu em đến ở cạnh nhà nó. Nó lại nhớ về Quỳnh, nhớ những lần đi chơi với em. Nếu có điện thoại, chắc nó đã gọi cho em để nghe lại giọng nói quen thuộc. Trang và Quỳnh, ai giữ vị trí quan trọng hơn trong lòng nó lúc này? Có lẽ là Quỳnh đã nhiều hơn. Nếu Trang không chuyển đến đây, không ở cạnh nhà nó, thì có lẽ bây giờ nó, Trang, hay Quỳnh cũng chỉ là những đường thẳng song song, không có điểm chung.
Đang miên man suy nghĩ, điện thoại reo lên. Nó thò tay vào túi lấy ra. Là một số lạ, không lưu nhưng nhắm mắt nó vẫn nhớ số điện thoại này.
"Alo?" - Nó nhấc máy, giọng run run.
"Anh à?" - Bên kia đầu dây, giọng nữ có vẻ ngập ngừng.
"Ừ."
"Anh khỏe không?"
"Vẫn ổn."
"Em xin lỗi vì làm phiền anh chuyện đêm qua. Em nghe nói hết rồi."
"Không có gì, tiện đường thôi." - Nó nói dối.
"Em cảm ơn."
"Tút tút..."
Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều