Chương 292

Nó cúp máy, dựa vào lan can thở dài bất lực. Cổ họng nghẹn đắng. Nó không hiểu tại sao nữa. Có lẽ nó không mong cuộc điện thoại này, hay nói cách khác, nó mong nhiều hơn một lời cảm ơn rỗng tuếch đến từ em. Có lẽ chị nó nói đúng, nó không đáng phải làm vậy. Có lẽ nó vẫn còn ôm những thứ hy vọng ảo tưởng về một thứ tình cảm đã chết từ lâu.

Mang điện thoại xuống nhà, nó thấy người chị đã ngồi sẵn ở ghế từ bao giờ.

"Sao chị chưa đi?"

"Đợi mày."

"Đợi gì?"

"Đưa tao đi ăn."

"Sao chị không tự đi đi?"

"Không muốn ăn à?"

"Ừ."

"Giảm béo?"

"Chị điên à, đang mệt không muốn đi được không?"

"Thôi, đi cùng tao đi. Không ăn mày nằm xuống đấy khổ mỗi tao thôi."

Sau một hồi bị người chị năn nỉ lôi kéo, nó cũng bước ra khỏi cửa. Hà Nội, cái nắng của những ngày đầu hè làm người ta phát bực. Loanh quanh một vòng để chị nó chọn món, xe dừng lại trước một quán bún chả.

"Con Trang gọi cho mày chưa?" - Người chị hỏi sau khi cô phục vụ bưng xong hai suất bún trước mặt nó và chị nó.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN