Chương 296
Đêm hôm đó, khi tôi đang ngồi nhai cơm rang ở quán ngoài thì chị gái gọi đến.
"Alo."
"Tối có việc gì không?"
"Ngoài lên bar thì em còn việc gì nữa à?"
"Đang ở đâu? Tối nay đi với chị có tí việc."
"Đi đâu?"
"Sinh nhật con Hương, mày nhớ nó chứ?"
"Có. Mấy giờ chị đón em?"
"8 giờ tối, ăn mặc tử tế vào đấy."
"Em biết rồi."
Chị Hương, bằng tuổi chị gái tôi, cũng là bạn thân của chị. Hiện tại chị ấy đang sống ở Mỹ, là người đã định hướng cho tôi chọn du học bên này và cũng giúp đỡ tôi rất nhiều khi mới sang. Chị ấy giờ đã có người yêu và có lẽ sắp về Việt Nam làm đám cưới. Tôi cũng không biết nên gọi người chị này thế nào cho phải. Vừa là chị, vừa là bạn, và cũng có một thời gian làm người tình của tôi. (Cái này có dịp tôi sẽ kể về những người đàn bà đã đi qua cuộc đời mình). Trong số những người bạn của chị tôi, có lẽ Hương là người mạnh mẽ nhất mà tôi từng gặp. Bố mẹ bỏ nhau từ bé, sống với bác, bỏ học năm lớp 12 và tự lập nghiệp ở đất Hà Nội. Từ một cô gái làm thuê ở quán bar của nhà tôi, giờ đây cũng đã có vốn đủ để sống trong tay.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồn Chủ