Chương 297
Ngồi lan man một lúc, tôi trả tiền cơm rồi lững thững đi bộ về nhà. Khi ngang qua nhà Trang, tôi bất chợt nhìn vào. Căn nhà tối om, lạnh lẽo, cánh cổng khép hờ không khóa. Khoảng sân kia, cánh cổng kia tôi cũng đã từng rất quen thuộc, nay bỗng cảm thấy xa cách quá. Tôi thở dài, bước vào nhà. Có lẽ nếu không gặp nhau sẽ tốt hơn.
Đúng 8 giờ tối, chị gái tôi đến đón. Có lẽ vì sinh nhật người bạn đặc biệt nên chị ấy trang điểm cũng đẹp hơn mọi ngày, tóc thả xõa, mặc kiểu váy dài đi dự tiệc, mặt trang điểm nhẹ.
"Thơm thế," tôi ngồi vào ghế lái, ngửi ngửi. Mùi nước hoa nữ chị tôi xức còn thoảng lại vừa đủ, không quá nồng gây khó chịu.
"Chị mày lúc nào chả thơm. Mang tiếng chủ shop nước hoa mà không biết dùng để đong trai thì dẹp tiệm đi còn bán gì nữa."
"Đến bây giờ có thằng nào rước đi đâu."
"Nó rước rồi thì có con nào lo cho mày không mà mong nó rước."
"Thì cứ có thằng nào tán đi đã."
"Mày không phải lo chuyện đấy. Đến lúc tao kiếm một thằng Việt kiều đại gia tao bám vào thì đừng có mà khóc nhé."
"Tùy chị."
"Mày thấy con Hương thế nào?"
"Sao chị lại hỏi em chuyện đấy?"
"Thì mày cứ nói đi. Đợt trước chúng mày chẳng qua lại dính với nhau như sam còn gì."
"Làm chị tốt hơn làm bạn," tôi vứt điếu thuốc qua cửa xe.
Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân