Chương 306
Dạo này bận thi cử chút nên có lẽ các chap sẽ không ra đều. Cũng sắp đến 2/9 rồi, không biết các thím ở Việt Nam có dự định gì không? Em bên này chắc sẽ có một buổi tiệc nhỏ của mấy anh em người Việt mình. Lại nhớ đến những ngày 2/9 mà quán bar đông như hội, nhớ cả cảnh tắc đường của Hà Nội quá.
Lan man vậy đủ rồi, giờ trở lại câu chuyện nào.
Có một lưu ý nhỏ nhỏ: Những chap này em sẽ tua nhanh và không đi vào chi tiết rõ ràng. Lý do là vì những tình tiết này có liên quan đến khá nhiều người có chức vụ và đang công tác. Nếu viết rõ ràng, dễ bị lộ thông tin cá nhân sẽ rất phiền phức và có thể gây ra rắc rối pháp lý (em xin nhắc lại là có thể bị truy tố). Em định không viết nhưng đã lỡ hứa là sẽ viết cho rõ ràng, nên mong các thím sẽ hiểu và thông cảm. Nếu không thích, các thím có thể bỏ qua cũng không sao.
Mấy hôm sau, nó nghe theo lời chị gái, túc trực ở quán bar liên tục. Thằng Cò cũng đã được thả. Tuy nhiên, việc nó được thả cũng mang theo kha khá "xe ôm, trà đá" đi theo cùng, liên tục đảo qua đảo lại quanh quán bar của nó.
"Dạo này thế nào?" – chị gái nó hỏi khi hai chị em đi ăn sáng.
"Cũng không có gì, toàn khách quen vào, còn người lạ thì đều đã kiểm tra kỹ càng hết, mà cũng chẳng có ai khả nghi cả."
"Thế cũng tốt. Còn lũ 'xe ôm' kia?"
"Vẫn còn lượn lờ, nhưng đã ít hơn rồi."
"Để ý vào đấy, mày đừng đùa với lũ đấy."
"Có lệnh gì à?"
"Không, chưa có gì cả, nhưng có người chỉ đạo thì chúng nó vẫn cứ phải đi."
"Ý chị là đang nhắm vào mình?"
Đề xuất Voz: Con đường đã đi qua