Chương 82
Tôi tỉnh dậy khi trời đã sáng hoảnh. Tôi cũng chả biết là mấy giờ nữa. Ngáp dài, vươn vai một cái. Đêm qua tôi ngủ ngon. Đã lâu lắm rồi tôi chưa ngủ ngon như vậy. Có thể là tôi đã tìm ra tình cảm của mình với em chăng? Tôi nhếch mép cười tán thưởng cho cái suy nghĩ vớ vẩn của mình.
"Làm gì mà sáng ra mày cười cợt một mình như thằng điên thế?" - Lại là con chị lò dò vào.
"Chào buổi sáng, chị yêu quý." - Tôi cười tươi nhất có thể.
"Ôi đm em tôi! Hôm qua tao nhớ bác sĩ khám mày có chấn thương ở đâu đâu mà mày làm tao giật mình vậy." - Mặt con chị tôi như muốn nói "What?".
"Ơ bà này dở hơi à? Tử tế lại không muốn, muốn khốn nạn à?"
"Thôi mày cứ về con người thật của mày như này, tao mới yên tâm được."
"Mấy giờ rồi?"
"Mày bị ngu à? Cái điện thoại nó ngay đấy!"
"9h rồi cơ à? Muộn gớm." - Tôi nhìn cái điện thoại và nói. - "Có cái gì ăn không?"
"Xôi vò này, tao vừa mua cổng viện. Ăn tạm đi rồi xem mà xuất viện." - Chị tôi đặt túi xôi cạnh giường. - "Đm m, đi đánh răng, mồm bẩn thế mà ăn à?"
Đề xuất Võng Hiệp: Ta Có Một Sơn Trại