Chương 81

"Gì mà lắm thế? Mà thôi, cái này có ai biết không? Mai em ra viện được chứ?"

"Có tao với con Trang thôi. Bác sĩ bảo mày bị mất máu, phải theo dõi đã. Mà hỏi lắm thế, ngủ đi, biết mấy giờ rồi không?"

"Thôi chị ngủ đi, kệ em."

Chị tôi lẳng lặng kéo chiếc giường xếp nằm cạnh tôi. Chắc do mệt mà chả mấy chốc đã thiếp đi. Còn tôi, ngồi bần thần trên giường, ám ảnh vì cái giấc mơ quỷ quái đó. Tôi đưa tay lấy cái điện thoại để trên bàn: 15 cuộc gọi nhỡ của em, 9 tin nhắn.

"Anh ơi rảnh không đi chơi với em"
"Anh ơi anh có nhà không"
"Sao em gọi anh lại không nghe máy?"
"Anh làm sao thế, sao không nghe máy?"
"Chị đang tìm anh, anh sao không nghe máy, trả lời em đi?"
"........."

Tôi giật mình, mà cũng chẳng hiểu sao mình lại giật mình. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má. Tôi khóc vì em, tôi cũng chẳng hiểu sao lại khóc vì em. Em không phải người con gái đầu tiên lo cho tôi khi tôi vào viện, cũng chẳng phải lần đầu tiên tôi vào viện từ lúc quen em. Vậy thì tại sao? Tôi cần ai đó trả lời. Đúng, là tôi cần em, tôi cần em từ lâu rồi. Tôi nằm viện chẳng phải vì em sao? Tôi biết là tôi chưa yêu em đâu, nhưng tôi cần em. Tự dưng tôi muốn ôm lấy em lúc này, nhưng đó là điều không thể. Cứ vậy, tôi chìm vào giấc ngủ với suy nghĩ về em.

 

Đề xuất Voz: Tán Gái Ở Nhà
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN