Chương 86

Hôm sau, nó xuất viện. Vị bác sĩ vừa khám cho nó, vừa làu bàu:

"Cậu này tôi nhớ mặt rồi, người chứ có phải cái bao cát đâu mà cứ đấm đá suốt ngày. Lần này thì chừa nhé!"

"Vâng ạ," nó đành cười trừ.

Cuối cùng cũng ra viện. Sau một hồi lòng vòng đi lấy thuốc, làm hồ sơ, lên xe, chị nó dúi đầu nó một phát:

"Đmm, lần này là thôi nhé. Mày cứ hành tao thế này, tao đi lấy chồng làm sao được?"

"Gớm, nhìn mặt bà lấy về để cưỡi cổ mẹ chồng à?"

"Mày có tin là mày lại phải vào viện tiếp không?"

"Thôi về đi, về em tắm cái. Nằm viện người ngợm khó chịu quá."

"Mày quấn băng như cái xác ướp, tắm cái gì? Về nghỉ cho tao là tốt rồi."

"Thôi cứ về cái đã."

Nó ngửa ghế ra, nằm nghỉ, nheo mắt lười biếng trước cái nắng cuối thu của Hà Nội.

"Mày với con Trang hôm qua làm sao thế? Nó thăm mày gì xong về còn gọi tao khóc to hơn, mất công tao dỗ dành vãi."

"Úi dào, chuyện vớ vẩn."

"Tiên sư lũ vợ chồng trẻ chúng mày, dỗi nhau xong bắt tao hầu à?"

"Ơ, ai bảo bà làm chị em tốt, thấy ngu chưa?"

"Mà nói thật, mày thấy tiến triển mày triển mẹ đi. Nó cũng có ý, mà yêu nhau tao đỡ phải lo cho mày."

"Bà cứ kiếm được chồng đi đã rồi tính nhé."

 

Đề xuất Đồng Nhân: Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN