Chương 87
"Ơ đm, tao khuyên thật lòng mày lại không nghe, ý mày là sao?"
"Thôi, lái xe đi, tập trung vào, cái này để sau." Nó lảng tránh.
Chả hiểu sao, hôm qua nó quyết tâm sẽ thổ lộ tình cảm cho em biết. Sau khi cãi nhau xong, nó lại từ bỏ cái quyết định đó. Nó không sợ em từ chối nó, cũng chả phải nó không đủ dũng cảm để tiến tới với em. Hình như giữa nó và em vẫn còn một cái bức tường mỏng manh ngăn cách mà cả nó và em đều không bước qua để tiến tới với nhau. Nó lại muốn duy trì cái quan hệ mập mờ, quan tâm chăm sóc nhau như này, nhưng nó biết em sẽ không chấp nhận cái mối quan hệ đó và sẽ có thêm những thằng Quang khác xen vào.
Về tới nhà, nó lười biếng lên lầu, nằm vật ra giường. Điện thoại của nó không một tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ. Thiếu thốn! Cái mà nó cảm nhận được vào lúc này. Nó cần một tin nhắn hỏi thăm, một cuộc gọi từ em, vì đó là những thứ mà nó đã quen từ lâu. Chuông điện thoại vang lên, "Chang is calling". Chần chờ một lúc, nó bắt máy.
"Anh à?" Giọng em quen thuộc vang lên.
"Ừ."
"Anh ra viện rồi đúng không, em nghe chị nói."
"Ừ." Có lẽ đây là câu trả lời hay nhất của nó vào lúc này.
"Anh muốn ăn gì không, em nấu cho."
"Thôi, anh nghỉ đã, em làm gì cứ làm đi."
"Vâng."
Đề xuất Voz: Con Đường Thành Thần