Chương 89

Cúp máy, ngồi suy nghĩ lại, nó mới thấy mình ngu. Cũng không hiểu sao lại làm thế. "Việc qua rồi cho qua hẳn," nó thở dài.

Đêm nay nó ngồi lặng lẽ một góc, không tán phét với bọn trật tự, cũng chả muốn ra cửa làm bi "Tiên Lãng chính cống" với mấy lão bảo vệ trông xe. Nó ngồi suy nghĩ vẩn vơ, mà chiếm vài phần là suy nghĩ về em. Nó nhớ em, nó thừa nhận là nó nhớ em. Thật điên rồ khi mới có mấy ngày thôi mà cả đống suy nghĩ tiêu cực trong đầu nó.

"Anh em mình là người Hà Nội, người Hà Nội là chơi rất trội. Quẩy lên bạn trẻ ơi, á đù á đù á đù!" Ông MC và thằng DJ hôm nay khá ăn ý khi rất biết lấy lòng khách vào cái ngày nghỉ cuối tuần này. Tiếng chuông điện thoại vang lên, số lạ.

"A lô."

"Anh ơi, có đó không?" Giọng con gái vang lên.

"Anh có đi đâu mà chả có." Con dở hơi nào thế?

"Đi chơi với em đi?"

"Đi đâu em ơi, Trần Duy Hưng đang giảm giá 60k giờ đầu kìa."

"Tội gì phải mất tiền, chân cầu Long Biên tối lắm anh ơi." Giọng bên kia cợt nhả không kém.

"Mà em nào đấy nhỉ?"

"Anh không nhận ra em à? Em buồn quá."

"Anh sắp biết em là ai rồi." Quả thật nó không biết, phần vì tiếng nhạc to, phần vì cái giọng này khá lạ.

"Em buồn quá, anh quê em rồi à?"

 

Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thấu Thị
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN