Chương 88

Em dập máy. Nó thấy cổ họng nó nghẹn lại. Nó muốn nói với em là nó cần em lắm, nó muốn em sang nhà nó. Nó có ích kỷ quá không? Nó cũng không biết nữa. Nó quen với việc em xuất hiện ở nhà nó hàng ngày rồi. Nó cảm thấy cô đơn trong chính cái căn nhà này, dù nó đã ở một mình bốn, năm năm nay.

"Anh xin lỗi." Nó gửi tin nhắn cho em.

"Anh không có lỗi gì, hai chúng ta không ai có lỗi cả. Em nghĩ em cần thời gian suy nghĩ."

"Ừ."

Trớ trêu thật. Bình thường em luôn bên nó mà nó đâu biết em quan trọng với nó đâu. Đến lúc nó cần em thì em lại bảo cần suy nghĩ. Đúng thật là cuộc đời!

Nó nằm ở nhà hai ngày rồi lại quay lại cái công việc lên bar. Nó vẫn phải ăn, phải tiêu nên vẫn phải đi làm. Mở máy gọi cho Thằng Béo xem Thằng Quang thế nào đã.

"Béo à, anh đây."

"Anh khỏi chưa? Mẹ hôm đấy giã nhau xong anh nằm im làm anh em hoảng quá."

"Mày nghĩ thế mà khó được anh à?" Nó bốc phét.

"Thôi anh ơi, mấy chục cái mảnh chai cắm như bàn chông quanh người chưa giỗ là phúc rồi."

"Ờ, đùa nhau thế thôi. Thằng kia mày biết nó sao không?"

"Anh dở hơi vl, kéo cả lũ đi rồi nhảy vào solo. Thằng kia em cũng không để ý nó, chắc không nhẹ hơn đâu. Pha đấy không lo cho anh thì anh em mỗi thằng cho một chai ken chắc bây! giờ nó bán muối rồi."

"Thế chú biết nhà nó đâu không?"

"Nghe ông A kêu dân Tây Bắc, cũng không hốt lắm."

"Ừ, thế đã nhé."

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN