Chương 99
Em cúi mặt lí nhí, trông đáng yêu chết đi được.
Xách đồ lên xe, hai chị em đánh xe ra cầu Long Biên, địa điểm quen thuộc. Trên xe, nó ngồi ghế phụ, chị nó ngồi sau.
"Người đi đi ngoài phố, chiều nắng rớt bên sông. Người đi đi ngoài phố, nhớ dáng xưa mịt mù. Thành ghé đá chiếu công viên ngày xưa ngày xưa ngày xưa đã hết rồi." (Người ngoài phố - ĐVH)
- Đổi nhạc đi mày, nghe gì mấy cái nhạc này.
Chị nó làu bàu dưới ghế sau.
- Thế nghe nhạc nào? Nói trước là tao đéo nghe nhạc Sơn Tùng gì gì đấy đâu nhé.
- Đổi đi, Trang ơi, có bài nào hay không em, bật lên nghe đi.
- Em không biết cắm.
- Tháo cái jack 3.5 ra, cắm cái iPhone kia vào là được.
Loay hoay một hồi, cuối cùng cũng nghe được:
"Hạnh phúc đâu dễ kiếm tìm, em vẫn đứng đây chờ anh đi tìm. Lúc anh không còn ai hết, hãy ở yên em sẽ đi kiếm. Bởi em yêu người vô cớ, vì đã lỡ nhận hết đau buồn. Nói đi anh, người ơi, giờ anh muốn em phải sống sao?"
Trang tựa đầu vào cửa xe, khẽ hát. Nắng xuyên qua kính chiếu vào khuôn mặt em, đẹp như thiên thần. Nó chỉ muốn lao vào ôm lấy em. Mải ngắm, đến lúc xe đằng sau bóp còi inh ỏi, nó mới giật mình đi tiếp.
- Mày sao thế, thằng này?
- Không sao, chắc chưa tỉnh hẳn thôi. Đêm qua hơi mệt.
- Anh mệt để em lái cho.
- Thôi anh không sao đâu, lái từ đây vào miền Nam cũng được.
- Hi hi.
Nụ cười đầu tiên nó thấy của Trang trong cả tuần.
"Bởi em yêu người vô cớ, vì đã lỡ nhận hết đau buồn."
Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần