Chương 137: Một trong Cửu Bí
Diệp Phàm cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Lý Tiểu Mạn đã bình thường như nước, chỉ còn lại chút tình cảm cộng đồng cùng cảnh ngộ lưu lạc ở nơi này.
Trừ lý do ấy, thật khó tìm thấy lý do nào khác. Tình cảm thuở xưa đã theo bọt sóng trôi đi. Hắn từng nghĩ, dù không thể ở cạnh nhau, tình cảm xưa không còn, nhưng vẫn có thể làm bằng hữu. Song, lần gặp lại trước đây, hắn mới hay thì ra mình chỉ đơn phương. Diệp Phàm không định đi gặp Lý Tiểu Mạn nữa, với thái độ lạnh nhạt kia, có lẽ cứ để mọi chuyện trôi qua sẽ tốt hơn.
Trước khi tới Thái Huyền môn, Cơ Tử Nguyệt xoa xoa gò má phúng phính, nàng biến thành một con mèo mướp nhỏ, chỉ đôi mắt to vẫn linh động, giờ cong thành hình trăng lưỡi liềm, nàng muốn nắm bắt những biến hóa trong tâm tình của Diệp Phàm.
Trong tiên sơn vô tận, 108 tòa chủ phong đại diện cho 108 loại truyền thừa, là gốc rễ giúp Thái Huyền môn trường thịnh. Ngay cả một số truyền thừa suy yếu, vẫn có những truyền thừa khác quật khởi. Dẫu vương triều đổi thay, thời gian trôi đi, Thái Huyền môn vẫn vững vàng.
Trong sơn môn, trên bãi đất trống, tập trung mấy vạn người, song không ai chen chúc, đều chờ đợi tới lượt. Đây mới là ngày đầu tiên, tuyển chọn còn kéo dài 7 ngày nữa. Nếu ngày nào cũng đông đảo thế này, có thể đoán lượng người tới đây vô cùng lớn. Họ đến từ mấy chục quốc gia xung quanh, đều có thiên phú nhất định, nhưng chỉ một số ít có thiên phú dị bẩm, cực kỳ xuất sắc mới được chọn.
"Đông đúc tới vậy ư?!"
Dòng người trước mắt vô cùng đông đúc, khiến Diệp Phàm nghĩ tới sự nghiêm ngặt của cuộc tuyển chọn.
Cơ Tử Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, nói:"Đương nhiên. Thái Huyền môn danh tiếng rất lớn, thời kỳ cường thịnh nhất từng đứng trong hàng ngũ 100 môn phái mạnh nhất Đông Hoang. Đây là một trong số ít những thế lực lớn có truyền thừa vạn năm."
"Nếu nói vậy, Cơ gia các ngươi chẳng phải càng đáng sợ hơn sao, lại có thể áp chế được cả đại phái như thế này. Ta khó tưởng tượng nổi uy thế và sức mạnh của gia tộc ngươi đến mức nào."
"Thái Cổ thế gia và Thánh địa truyền thừa vĩnh viễn không thể suy tính được, có biết bao bí mật. Chính ta ở trong đó cũng không thể hiểu rõ hết."
Nghe câu này, Diệp Phàm chỉ biết hít một hơi khí lạnh. Đúng là hắn không thể suy đoán được những thái cổ thế gia siêu nhiên này kinh khủng đến mức nào.
"Tiểu mao hài, sao ta thấy ngươi chẳng có chút hiểu biết gì về những thế lực siêu nhiên vậy?"
"Đừng gọi ta là tiểu mao hài."
Diệp Phàm rất khó chịu với cách gọi ấy.
Cơ Tử Nguyệt khẽ cười, đưa tay vò đầu hắn khiến tóc tai rối bời, nói:"Nhìn ngươi cũng chỉ mười ba, mười bốn tuổi, mà lại muốn làm người lớn, giả bộ làm đại nhân vật..."
Đúng lúc này, từ 108 tòa chủ phong xa xa, mấy chục bóng người bay tới. Tất cả đều mặc áo choàng, tóc bạc trắng, đều là lão nhân nhưng thần trí sáng suốt, có nam có nữ, trông rất giống những lão thần tiên.
Họ phiêu phù giữa không trung, nhìn xuống mấy vạn người. Một lão nhân trong đó mở lời, lời lẽ hào hùng, âm thanh vang vọng khắp nơi, khiến tất cả mọi người đều nghe rõ.
Theo lời lão nhân, khảo nghiệm đầu tiên là chỉ cần đi qua tòa Tiên môn phía trước. Nếu vô duyên với Tiên Đạo sẽ không thể đi qua. Chỉ qua được cửa này, mới có thể tới 108 tòa chủ phong để kiểm tra. Nếu thích hợp với một trong những truyền thừa của 108 ngọn núi này, sẽ được nhận làm đệ tử Thái Huyền môn.
Diệp Phàm và Cơ Tử Nguyệt lẫn trong đám đông, cùng mọi người tiến lên. Rất nhanh đã tới tòa Tiên Môn phía trước. Nó cao khoảng ngàn mét, là núi đá tự nhiên hình thành, bên trong sương mù mông lung, chính xác hơn là một hẻm núi sâu vô tận.
Người đi vào đông, nhưng có tới tám, chín phần mười bị Tiên quang truyền tống trở ra, coi như vô duyên với Tiên Đạo.
"Cửa đá tự nhiên của Thái Huyền môn này, nghe nói do tổ sư đời thứ mười chín tế luyện thành. Người không thích hợp tu luyện thì không thể đi qua." Không ít người xì xào bàn tán.
Những người bị truyền tống ra đều không cam lòng, lại lần nữa tiến lên, nhưng kết quả không đổi, đều bị truyền tống ngược trở lại. Ở Thái Huyền môn không có đệ tử trẻ tuổi canh giữ nơi này, nên không ai dám gây sự. Sau mấy lần bị truyền tống trở lại, họ buồn bã rời đi.
Đến lượt Diệp Phàm và Cơ Tử Nguyệt tiến lên, cả hai đều không chút căng thẳng, cùng mấy trăm người đồng thời đi vào.
Cơ Tử Nguyệt ung dung vượt qua, uyển chuyển bước lên. Nhưng lúc này đột nhiên Diệp Phàm bị truyền tống trở lại.
"Thể chất của tên gia hỏa này... quá mạnh mẽ, đâu phải là củi mục mà bị truyền tống trở lại?"
Miệng nhỏ của Cơ Tử Nguyệt há ra hình chữ "O", trên mặt hiện vẻ không thể tin được. Vừa nãy, Diệp Phàm phong bế ba động thần lực, Khổ hải cứng như thần thiết, không thể lay động, kết quả là bị truyền trở về.
Trong nháy mắt, hắn hiểu rõ nguyên nhân, lại tiếp tục tiến lên lần thứ hai. Có không ít người cười nhạo, chỉ trỏ hắn.
Lần này, trên thân thể hắn tỏa ra chút ba động thần lực, thuận lợi vượt qua, điều này khiến những người vừa chế giễu bất ngờ vô cùng.
"Tên gia hỏa này, vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?"
Cơ Tử Nguyệt vô cùng tò mò, nhìn đi nhìn lại hắn mấy lượt, nói:"Thể chất của ngươi vô cùng đặc biệt, nhất định có bí mật gì đó."
Cuối cùng, trong mấy vạn người chỉ còn lại mấy ngàn người, chia nhau về 108 tòa chủ phong, mỗi người tự tìm tiên duyên. Trong số họ vẫn có người bị loại, người được tuyển chỉ là số ít.
Trong Thái Huyền môn, vô số ngọn núi tú lệ, nhưng 108 tòa chủ phong ở giữa là tráng lệ nhất. Có ngọn gió nhẹ thổi, tiên nhạc ríu rít, mây mù bao phủ, hào quang lấp lánh. Có ngọn sinh cơ bừng bừng, thác nước dài ngàn trượng, buông xuống như Ngân Hà rơi từ chín tầng mây. Có ngọn tiên hạc bay lượn, Thiên cung phiêu phù, vô cùng an lành, như một thế ngoại tịnh thổ.
"Những cung điện này không nằm trên đỉnh núi, lại phiêu phù trên những đám mây..."
Diệp Phàm vô cùng kinh ngạc.
"Vậy có gì kỳ quái? Siêu cấp thế lực lớn đương nhiên là như vậy. Trong nhà chúng ta còn có cả những tòa thành vĩnh hằng."
"Việc này..."
Diệp Phàm chỉ biết lặng lẽ cảm thán.
"Ở đây ẩn mình một thời gian, ta sẽ bí mật quan sát, xem ai muốn đối phó ta, lúc đó ta sẽ bắt hết bọn họ."
Đôi mắt to của Cơ Tử Nguyệt chớp động, rồi nói:"Nhưng đến nơi này không uổng công. Trong Thái Huyền môn còn có một số cổ pháp thần bí trong truyền thuyết khiến Thái Cổ thế gia và Thánh địa rất ưa thích."
Diệp Phàm kích động, nói:"Vậy còn do dự gì nữa, chúng ta hãy chọn những ngọn chủ phong có truyền thừa bí pháp này đi."
"Đáng tiếc, có người nói những bí pháp này dường như bị gián đoạn truyền thừa rồi, nên chúng ta chỉ có thể dựa vào thời vận."
Cơ Tử Nguyệt đến từ Thái Cổ thế gia, kiến thức uyên bác, hiểu biết nhất định về Thái Huyền môn. Cuối cùng, cả hai đi về phía một tòa chủ phong rất hoang vắng.
Tòa chủ phong này không hùng vĩ, chỉ cao khoảng 3000 mét. "Từ phong" chỉ có mấy chục tòa, ít hơn nhiều so với các tòa chủ phong khác. Rõ ràng, đây là một trong những truyền thừa suy tàn, nơi đây vô cùng yên tĩnh, hầu như không thấy bóng người. Trên chủ phong, cổ mộc mọc san sát, dây leo chằng chịt, vô cùng hoang vắng, dường như đã lâu không có người qua lại.
"Mặc dù là một trong 108 tòa chủ phong, đại diện cho một loại truyền thừa cường đại, nhưng xem bộ dạng này hình như hoàn toàn suy tàn rồi, nơi đây quá hoang vắng, ngay cả đệ tử giữ sơn môn cũng không có." Diệp Phàm cảm thấy khó có thể thu hoạch gì ở đây.
Cơ Tử Nguyệt vuốt ve khuôn mặt hóa trang, sau đó đôi mắt to bắn ra hai đạo thần quang gần như hóa thành vật chất, bắt đầu nhìn quét tòa chủ phong phía trước.
"Năm xưa, tòa chủ phong này cường thịnh vô cùng, nhưng đáng tiếc năm trăm năm trước, chủ của tòa chủ phong này tranh đấu với một thái thượng trưởng lão của Diêu Quang Thánh Địa, đồng quy vu tận, truyền thừa gần như đoạn tuyệt."
"Vậy còn tới nơi này làm gì?"
Diệp Phàm không hiểu hỏi.
"108 tòa chủ phong của Thái Huyền môn chưa bao giờ truyền thừa bị cắt đứt hoàn toàn, bởi mỗi tòa chủ phong đều có một bộ kinh thư thiên nhiên. Dù nó suy tàn mấy trăm, thậm chí hơn ngàn năm, thì sớm muộn cũng có ngày hưng thịnh, kinh thư tự hiện, truyền thừa lần thứ hai sẽ mở ra."
"Rốt cuộc nơi này có gì khiến ngươi cảm thấy hứng thú vậy?"
"Theo truyền thuyết, truyền thừa của ngọn núi này là một loại tiên thuật, cao thâm tới mức quỷ thần khó dò, khiến tất cả Thánh địa và Thái Cổ thế gia đều đỏ mắt."
Đôi mắt to của Cơ Tử Nguyệt tỏa sáng, nói.
"Tiên thuật?"
"Đúng vậy, chính bởi vì nó quá thần bí, gần như yêu tà, nên được gọi là Tiên thuật."
"Nó có chỗ độc đáo gì?"
Diệp Phàm rất tò mò, cảm thấy loại truyền thừa này nhất định không bình thường.
"Loại tiên thuật này nếu có thể tu luyện, sau khi sử dụng, có thể làm cho chiến lực của con người tăng lên mấy lần, thậm chí mấy chục lần."
Cơ Tử Nguyệt nghển cổ nhìn về phía trước.
Đây là một loại truyền thừa thần bí. Sau khi vận khởi truyền thừa này, sẽ ngẫu nhiên kích phát tiềm lực bản thân lên mấy lần. Tuy không thể lần nào cũng thành công, nhưng như vậy đã quá kinh khủng rồi. Trong khi đối địch, nếu ngẫu nhiên phát động, sức sát thương khó mà tưởng tượng được.
"Còn có thuật pháp như vậy?"
Diệp Phàm vô cùng kích động.
"Có người nói, năm đó có một quyển cổ kinh vô cùng thần bí, không ghi lại tâm pháp thâm ảo, trong đó chỉ vỏn vẹn ghi lại chín loại bí thuật, đã có thể nổi danh cùng với Đạo Kinh, Hư Không Cổ Kinh. Đáng tiếc, quyển cổ kinh này bị phân tán, chín loại bí pháp thất lạc bát phương, có mấy loại đã vĩnh viễn biến mất. Theo lời đồn đại, tiên thuật của tòa chủ phong này là một trong chín loại bí thuật năm đó."
"Vỏn vẹn chỉ có chín loại bí thuật, đã có thể sánh với Thánh địa cổ kinh..."
Diệp Phàm hít một hơi khí lạnh. Truyền thừa của tòa chủ phong này lại là một trong Cửu bí, đúng là có lai lịch rất lớn!
"Hi vọng có thể tìm được loại bí thuật này."
Trong đôi mắt của Cơ Tử Nguyệt có thần hoa lưu chuyển.
"Thái Huyền môn chỉ có một loại bí thuật này hay sao?"
Cơ Tử Nguyệt gật đầu, nói:"Họ có thể có được một loại bí thuật đã là thiên duyên rất lớn rồi."
Lúc này, tòa chủ phong vô cùng yên tĩnh, cây cối um tùm, hoang vu, chẳng giống một tiên sơn nào cả. Trên mấy cây cổ mộc gần đó, mấy con quạ đen oa oa kêu to, vỗ cánh bay lên. Con đường trên núi bị cỏ dại phủ kín, mọc lẫn lộn, rõ ràng đã lâu không có người xử lý.
Đúng lúc này, một lão nhân lọm khọm, run run rẩy rẩy, từ một cung điện rách nát trên núi đi ra, nhìn xuống bọn họ.
"Các ngươi đến kiểm tra hay sao?"
Đôi mắt già nua của hắn đã vẩn đục, nói:"Truyền thừa đã 500 năm chưa hiện, không biết phải đợi đến bao giờ nữa. Các ngươi tới đây có khi lại phí hoài năm tháng."
"Chúng ta không sợ, có thời gian thì có thể chờ đợi."
Cơ Tử Nguyệt cười tươi, tiến lên đỡ lấy lão nhân, hoạt bát linh động vô cùng. Trên tòa chủ phong cao ba ngàn mét này, có không ít cung điện, nhưng đã sụp đổ không ít. Cổ mộc mọc tràn lan, dây leo chằng chịt, cỏ dại trong viện mọc cao tới nửa người.
"Nơi này quả thật sắp thành nơi hoang vu rồi..."
"Đúng vậy, truyền thừa không xuất hiện, ai muốn tới nơi này? Đương nhiên nó phải hoang lương như vậy."
Lão nhân liên tục cảm thán.
Đang lúc này, hơn chục đạo Thần Hồng vọt tới, bay về phía tòa chủ phong phía trước. Diệp Phàm không ngờ nhanh như vậy lại gặp lại Lý Tiểu Mạn, nàng đã là một tu sĩ cảnh giới Mệnh Tuyền, có thể ngự Thần Hồng mà đi.
"Tòa chủ phong kia cực kỳ cường thịnh. Các ngươi lựa chọn ngọn núi này, không bằng lựa chọn truyền thừa bên đó."
Lão nhân có ý tốt nhắc nhở.
"Chúng ta chỉ quan tâm tới truyền thừa của ngọn núi này."
Cơ Tử Nguyệt khẽ cười, nói.
Lão nhân cười híp mắt gật đầu, nói:"Tốt, có chí khí. Các ngươi nhất định đã biết truyền thừa của ngọn núi này là một trong Cửu bí theo truyền thuyết. Hi vọng các ngươi có thể thu hoạch."
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Thần Vương