Chương 1533: Giết Thế Gian Không Người Dám Xưng Tôn
Thiên địa rung chuyển, trong màn sương mù hỗn độn, một thân ảnh mơ hồ bước tới, thân hình to lớn, tóc đen dày rậm. Trong sương mù, hai luồng ánh mắt sắc bén lộ ra, nhìn thẳng vào Kim Xà đại lang quân.
Diệp Phàm đã đến, từng bước bức tới. Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh treo trên đỉnh đầu hắn, miệng đỉnh hướng ra ngoài buông xuống hỗn độn mẫu khí như thác nước, bảo vệ hắn bên trong.
Hắn có lực công kích cường đại, Thiên Đế Quyền nghiền nát hết thảy cản trở, vạn linh tránh lui, không ai có thể tranh phong. Ngày nay, lại có binh khí phòng ngự như vậy, một công một thủ, có một không hai trong cùng cấp.
Hơn nữa, mặt công phạt của cái đỉnh này còn chưa xuất hiện!
- A...
Kim Xà đại lang quân ngửa mặt lên trời thét dài. Huynh đệ chết trận khiến lòng hắn đại hận, hôm nay lại bị bức đến bước đường này, ngay cả chính mình cũng nguy rồi.
Tuy trong tay có tổ khí, nhưng hắn biết rõ Diệp Phàm tất nhiên cũng có sự chuẩn bị cường đại ở phía sau. Bằng không ngày đó Kim Xà nhị lang quân sẽ không ngã xuống một cách khó hiểu như vậy.
- Sát!
Hắn lớn tiếng gào rống, thúc dục Đằng Xà Trận đồ, chấn cho Cơ Hạo Nguyệt phun ra một ngụm máu lớn, thân mình bay tung ra ngoài, nhưng thủy chung không thể thoát đi.
Bởi vì cấp bậc chiến đấu này, con người không phải là yếu tố quan trọng nhất, mà binh khí cổ mới là căn bản. Bất kể mặt bảo kính kia hay Đằng Xà đồ của hắn, đều là tổ bảo chí cường chí đại của một tộc.
"Ầm!"
Vòm trời nơi đây vỡ nát. Bảo kính lưu động hào quang sáng rọi, buông xuống vô số dải tơ tạo thành một đoàn hào quang mông lung bao bọc Cơ Hạo Nguyệt bay tung ra xa mấy vạn trượng. Toàn thân hắn đẫm máu, xương cốt gãy rất nhiều chỗ.
Kim Xà đại lang quân cũng không dễ chịu gì. Ngực hắn lõm vào, trái tim gần như bị kính quang đè ép sắp nổ tung, phun ra một ngụm máu tươi. Xương cốt trong cơ thể bị chấn vỡ gần như muốn lòi ra ngoài.
- Để cho ta tới đi!
Diệp Phàm tới gần, ngăn cản Cơ Hạo Nguyệt một mình tiến lên, đối mặt với chí cường giả trẻ tuổi của Đằng Xà bộ tộc. Cơ Hạo Nguyệt ho ra một búng máu, rời khỏi chiến trường, cầm kính đứng xem cuộc chiến.
- Thánh thể Nhân tộc! Ngươi giết ba bào đệ của ta, mối thù sâu tựa biển này, ngươi chết trăm lần cũng không đủ báo!
Kim Xà đại lang quân nghiến răng nói.
Thù này quá lớn, hắn hận không thể đánh chết tươi kẻ thù phía trước, nhưng lại biết khó mà thực hiện. Ngược lại, có thể bị hai đại cường giả đánh gục tại đây. Rơi vào tình cảnh này, chỉ có thể huyết chiến.
- Vậy đi đoàn tụ với huynh đệ ngươi đi!
Diệp Phàm lạnh lùng nói. Hắn không muốn nói nhiều, khí thế hùng tráng hóa thân chính nghĩa, những chuyện này đều không nhất thiết phải nói. Trên thực tế, chính là đối phương khinh người quá đáng, năm đó chủ động khiêu khích hắn, đồng thời muốn đánh chết, kết quả đều bị hắn xử lý.
Kim Xà đại lang quân con ngươi âm u lạnh lẽo, trên đầu hắn Trận đồ bay múa, hóa thành một đoàn tiên quang bất hủ bay về phía Diệp Phàm, quát lớn:
- Để ta nhìn thử xem, rốt cuộc ngươi có tổ khí gì!
Lúc này đã không thể chạy thoát, chỉ có huyết chiến, không thể không liều mạng. Hắn dùng hết toàn lực làm cho Đằng Xà đồ sống lại, "ù ù" vang động, đánh về phía Diệp Phàm.
"Ầm!"
Cái đỉnh treo trên đầu Diệp Phàm nổ vang, buông xuống mẫu khí càng dày đặc, che phủ thiên địa bao bọc toàn thân hắn, vạn pháp không thể xâm nhập. Hơn nữa, đúng lúc này, bên trong miệng đỉnh xuất hiện một mảng lục quang, sáng lóng lánh như ngọc bích, chặn lại áp lực cực lớn từ phía trên giáng xuống.
- Đó là cái gì?!
Kim Xà đại lang quân mở Thiên Mục, dùng hết khả năng quan sát, muốn tìm hiểu cho bằng được. Nhiều năm qua bí khí của Diệp Phàm này vẫn luôn khiến hắn nghi hoặc.
Trong một mảng ráng màu xanh biếc, Đằng Xà Trận đồ gào thét, rồi không ngờ lại bay ngược lên, trực tiếp chìm vào vòm trời, sau đó trong nháy mắt không thấy bóng dáng.
Kim Xà đại lang quân nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi kinh sợ, đồng thời đám Cửu Nhàn Bích Thiềm, Đế Thiên, Sân Lam, Đại Ma Thần, Thiên Lang... cũng vô cùng khiếp sợ. Đây rốt cuộc là vật gì mà uy lực quá mãnh liệt như vậy?
Diệp Phàm thần uy lẫm lẫm bước tới trước, thân thể mơ hồ trong màn sương mù lượn lờ. Cái đỉnh trên đầu chìm nổi, hào quang màu xanh trong miệng đỉnh lan rộng, thật lâu không thể bình ổn.
Kim Xà đại lang quân tuyệt vọng. Đằng Xà Trận đồ đều bị dọa cho khiếp sợ bay đi, trốn vào chỗ sâu trong vũ trụ, thế này còn làm sao đánh?
Tuy nhiên, Diệp Phàm cũng không tế ra cái đỉnh, chân thân công kích tới phía trước, phải dùng bí thuật cường đại nhất của mình giết địch. Chỉ khoảng nửa khắc, vầng hào quang xanh biến mất, nơi đây khôi phục bình tĩnh.
- Ngươi muốn dùng chân thân chiến với ta một trận! Tốt lắm, cầu còn không được!
Kim Xà đại lang quân thấy được một tia hy vọng, thần sắc âm lãnh, toàn thân xương cốt "rốp rốp" vang động, thi triển thần công phóng vọt tới phía trước.
"Ầm!"
Diệp Phàm quyền động bát hoang, kình khí màu vàng mãnh liệt cuồn cuộn cuốn tới trước. Thân mình Kim Xà đại lang quân chấn động kịch liệt, "bịch bịch..." lùi lại, toàn thân đều là vết thương chảy máu tươi.
Chiến tích này của Kim Xà đại lang quân đủ để kiêu ngạo: hắn dùng cứng chọi cứng với Diệp Phàm đang bước chân vào lĩnh vực cấm kỵ, mà thân thể không bị hủy. Đây đã là cường đại biết bao, có mấy người có thể tranh phong thân thể cường tráng với Diệp Phàm?
Nhưng hiện tại lại có điều thật đáng buồn.
Hai người giao thủ, đại chiến kịch liệt. Kim Xà đại lang quân hóa thành hình người, thần sắc dữ tợn, đầu đầy sợi tóc màu vàng bay múa như ngọn lửa bùng cháy, sát khí sôi trào.
Trận chiến này kéo dài hơn chín mươi hiệp, vượt qua tất cả mọi người trước đó, hơi có xu thế long tranh hổ đấu. Nhưng mọi người đều biết rằng Kim Xà đại lang quân không xong rồi, toàn thân đẫm máu, xương cốt nứt vỡ khắp nơi, bị thương nặng cực kỳ đáng sợ.
Hiện tại nhìn không ra cái gì, nhưng khẳng định thân thể hắn đã hỏng bét, bên trong gân mạch xương cốt bất cứ lúc nào sẽ vỡ nát!
- A...
Kim Xà đại lang quân rống giận, thân thể rốt cục không chịu nổi, bắt đầu nứt nẻ. Nhưng đúng lúc này, ngay xương trán hắn lại sáng rực lên, bay ra một con Kim Xà nhỏ dài bằng bàn tay, phóng ra thần lực bất hủ, bay tới công thẳng vào Tiên Thai của Diệp Phàm.
Đằng Xà Hóa Thần!
Loại công pháp này rất yêu tà quỷ dị, là nguyên thần, hồn phách lột xác "thoát thai hoán cốt", thực hiện thăng hoa, lớn mạnh thần thức bản thân!
Con Đằng Xà nhỏ này, trong miệng ngậm một cái chuông nhỏ màu vàng, chỉ trong nháy mắt lập tức đã tới trước mặt Diệp Phàm.
Như tiếng chuông tang reo vang, sóng âm tiếng chuông lan rộng nghiền nát vạn vật, cực kỳ đáng sợ! Nó tiến sát tới trước Vạn Vật Mẫu Khí, nhưng cuối cùng lại khó có thể xuyên thấu vào.
Khóe miệng Diệp Phàm lộ ra vẻ cười lạnh lùng, thu cất cái đỉnh vào Tiên Thai, để mặc cho con rắn nhỏ kia vọt tới gần. Ngay xương trán hắn tỏa hào quang rực rỡ, một tiểu nhân màu vàng bằng bàn tay bước ra một bước, không có ôm cái đỉnh, không hề cầm binh khí, chỉ là sử dụng một quyền!
Tiểu nhân màu vàng là nguyên thần của Diệp Phàm, nó thi triển cũng là Thiên Đế Quyền, rực rỡ lóa mắt, rung chuyển khắp nơi mai táng Thần Ma, khiến nguyên thần của mỗi người đều không ổn định, gần như sắp nổ tung.
"Boong..."
Tiếng chuông tang vang vang không biết vì ai mà kêu vang. Diệp Phàm không việc gì, ngược lại con rắn nhỏ màu vàng kia đứt từng khúc, rồi sau đó cái chuông nhỏ màu vàng trong miệng nó đột nhiên nổ tung.
Một tiếng nổ nhỏ, thân thể Kim Xà đại lang quân cũng tan rã theo, máu loãng văng khắp nơi, hắn trở thành một màn sương máu, hình thần câu diệt.
Bốn vị chí cường giả trẻ tuổi của Đằng Xà nhất mạch đi lên cổ lộ đại sát tứ phương, tiêu diệt nhiều tộc, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, trên tay dính đầy máu tươi, kết quả lại cũng chết trận sa trường, tất cả đều bị một người Diệp Phàm đánh gục.
Khắp nơi rơi vào tĩnh lặng, ai có thể chống lại được?
Đến ngày nay, có Thánh thể Nhân tộc, từ đó ai dám xưng tôn? Tối thiểu ở vùng tinh vực này đã không có.
Lời tiên đoán trước khi chết của Thanh Hoàng đạo nhân đã trở thành sự thật: rất nhiều cường giả, thiên kiêu các tộc, hơn phân nửa đều ngã xuống, vả lại đều chết ở trong tay một người, máu nhuộm đỏ Bí Ngạn.
Những người này xưng hùng trên một cổ lộ, được xưng là mạnh nhất, là chí tôn trẻ tuổi của một vực, nhưng tới tinh vực rộng lớn này cũng chỉ đành lưu lại bi thương.
Trên thực tế, từ xưa đều như thế, bi kịch như vậy luôn luôn lặp đi lặp lại, mỗi một đại thế đều là anh kiệt đạp trên đống thi thể hài cốt đi lên tới thịnh thế huy hoàng, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại đâu đâu cũng là biển máu núi xương.
- Hạ xuống màn che rồi...
Đám người Đế Thiên xoay người bước đi. Bọn họ đang ở bên cạnh chiến trường, tuy rằng chưa ra tay, nhưng cũng có thể sẽ bị xử lý.
Diệp Phàm tung quyền đánh ra khắp bốn phương tám hướng, một đạo tiếp một đạo chùm tia sáng màu vàng nghiền nát vòm trời, làm tan biến vạn vật, diệt ngang hết thảy địch nhân còn lại.
Thiên Lang đầu bạc phía sau lưng gần như bị đánh xuyên qua, xương trắng lòi ra dày đặc, máu tươi vẩy ra. Cừu Nhãn Bích Thiềm bay tung, toàn thân đẫm máu. Đế Thiên, Đại Ma Thần, Sân Lam thân thể cũng chấn động mãnh liệt, kết quả chỉ có năm người bọn họ thoát đi.
Tất cả người còn lại đều bị một quyền đánh nổ tung trong thiên địa, hóa thành màn sương máu... Đây là một hồi đại sát kiếp, Diệp Phàm đồ sát sạch sẽ anh kiệt của các tộc.
"Chí tôn chỉ có một!" Vạn dặm núi khe rạch đều reo vang.
Đến hiện tại, không cần nói nhiều, biểu hiện của Diệp Phàm đủ để thuyết minh hết thảy, đánh tới thế gian không người nào dám xưng tôn.
Tối thiểu, người tranh hùng trên Đế lộ tại tinh vực này không có người nào dám đứng ra!
Cây bồ đề lay động, vang động rì rào. Bọn họ đã đổi chỗ, mọi người đều ngồi xếp bằng dưới tàng cây bồ đề. Bàng Bác, Long Mã, Cơ Hạo Nguyệt... chuyên tâm chữa trị thương thế.
Diệp Phàm cũng đứng dưới tàng cây không nhúc nhích, ghi nhớ đủ loại hiểu rõ vừa rồi, củng cố đạo quả của mình.
Cây bồ đề, rễ cây như rồng, đâm sâu dưới lòng đất, đầy phiến lá cây lay động "xào xạt" vang động như tiếng hoàng chung đại lữ nổ vang. Diệp Phàm, Cơ Tử Nguyệt, Tiểu Bất Điểm... đều trong lòng yên tĩnh, ngộ đạo thì ngộ đạo, chữa thương thì chữa thương, tinh khí thần hợp nhất đến gần với tự nhiên.
Cũng không biết qua bao lâu, cây bồ đề truyền ra tiếng tụng kinh, như lẩm nhẩm đọc kinh thư, rồi xuất hiện từng bức từng bức hình ảnh kỳ dị, khiến mọi người đều kinh dị không hiểu.
Nếu nhìn kỹ có thể cảm nhận được, đây là bắt đầu từ cận đại, dần dần đi ngược về viễn cổ, trước sau hiện ra mấy thân ảnh, khí chất mỗi thân ảnh không giống nhau.
Cơ Hạo Nguyệt, Long Mã, Cổ Kim Bằng... đều lần lượt thức tỉnh, kinh ngạc nhìn hết thảy sự kiện này.
- Chẳng lẽ là Thích Già Ma Ni?!
Bàng Bác kêu lên sợ hãi, người thứ nhất xuất hiện rất giống tượng phật thờ phụng trong chùa chiền ở địa cầu. Điều này khiến mọi người kinh nghi một hồi: Đây có phải là lạc ấn của chí tôn ngày xưa lưu lại hay không, có hay không nói về vấn đề gì, hay là có nguy hiểm gì sẽ xảy ra?
Bóng dáng lại lóe lên, xuất hiện một tòa tượng phật mơ hồ khác, phong cách cổ xưa tang thương, như một đoạn năm tháng, lại như một đoạn lịch sử, từ quá khứ kia chảy xuôi đến đây.
- Đây là... A Di Đà Phật!
Cơ Tử Nguyệt cùng huynh trưởng đồng loạt biến sắc, người thứ hai xuất hiện rất mơ hồ giống như tượng phật thờ phụng trong Đại Lôi Âm Tự ở Tây Mạc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà