Chương 1539: Đoạt Kiếm Tiên
Đây là một con khỉ lông vàng, toàn thân lông da sáng như tơ lụa. Nó lộn nhào trong vũ trụ u tối, bộ dạng không chút trầm ổn, vai vác nửa thân cây Sinh mệnh cổ thụ, tay vò đầu bứt tai.
Nó không ngừng cười, ánh mắt giả dối nhưng vẻ mặt lại thật thà ngây ngô. Đây là một sự kết hợp có chút mâu thuẫn, khiến nó trông khác thường.
Bất luận khí chất hay dung mạo, nó rất giống một Thánh Hoàng tử khác: miệng sấm, mắt hòa nhãn kim tinh, thân hình dồi dào tinh lực, tựa như hoàng kim luyện thành.
Tuy nhiên, nó có sáu tai, có thể nghe mọi âm thanh thế giới. Rõ ràng, đây là một loại Thần Viên xưa nay hiếm thấy: Lục Nhĩ Mi Hầu.
Nửa cây Sinh mệnh cổ thụ tản ra tinh khí, toàn thân xanh biếc dâng lên hào quang tường hòa, phun nạp tiên vụ, như ngọc bích điêu khắc, sinh đầy luân ấn đại đạo, bên trong ẩn chứa mảnh nhỏ pháp tắc.
Đây là thứ khiến mọi người trên thế gian phải phát điên, Đại Thánh cũng có thể dùng nó để kéo dài tánh mạng, sống ra đời thứ hai trên thế gian. Bởi vậy, chỉ cần phát hiện, tất sẽ chém giết thành biển máu núi thây vì nó.
Lục Nhĩ Mi Hầu vác nửa cây bảo thụ, tròng mắt chớp chớp không ngừng, lặt vài lá nuốt vào bụng. Toàn thân nó lập tức tinh khí sôi trào, liền ngồi xuống một lát. Khi nó mở mắt, phát ra thần mang khiếp người.
Một cái động hư không vô thanh vô tức xuất hiện. Nó hóa thành một đốm sáng màu vàng, mang theo nửa cây bảo thụ biến mất tại chỗ.
Bất cứ ai cũng không nghĩ tới, thời khắc mấu chốt, Lục Nhĩ Mi Hầu lại nhảy ra, bất ngờ đánh Đạo Nhất một kích, thiếu chút nữa đoạt mạng. Quả là gan dạ!
Hiển nhiên, Đạo Nhất vô cùng buồn bực. Vốn là một cây bảo thụ nguyên vẹn, hắn hao phí tâm cơ rốt cục lấy được, nhưng lại bị người đoạt mất một nửa. Mối thù này kết lớn rồi!
Bỉ ngạn trở thành một mảnh bụi bặm, không còn tồn tại. Hầu hết sinh linh đều đã chết.
Ngày nay, Thần vực chỉ còn là một cô đảo đơn độc treo trong vòm trời lạnh như băng. Chư thánh đang chiến đấu dựa vào Cổ Hoàng binh tranh đoạt kiếm tiên, lại thử thu lấy Trận đồ của Linh Bảo Thiên Tôn.
Thánh Hoàng tử mắt trợn tròn, rống giận rung trời. Hắn cầm Đấu Chiến Côn gian nan cố định được một thanh sát kiếm. Kết quả, Vạn Long Linh, Luyện Thần Hồ cũng xuất hiện, cùng nhau trấn áp hắn.
Chư thánh đã mất Sinh mệnh cổ thụ, lại càng không nguyện ý để mất kiếm tiên, tự nhiên cũng ra tay tranh đoạt.
"Đám lão già này thật đáng giận!"
Long Mã căm hận nói.
"Các ngươi không cần tới đó!"
Diệp Phàm nói, muốn bọn họ ẩn mình trong Khi Thiên trận văn, từ rất xa trong vòm trời xem cuộc chiến, bằng không sẽ rất nguy hiểm.
"Không! Huynh đi một mình sao được! Ít nhất muội có thể dẫn động tiên khí ngũ hành giúp huynh thúc động đỉnh đồng xanh!"
Cơ Tử Nguyệt nói.
Bàng Bác, Cơ Hạo Nguyệt tự nhiên không chịu lui. Một người muốn cùng sinh cùng tử với Diệp Phàm, người kia phải bảo vệ muội muội mình. Cuối cùng, tất cả đều tham gia.
Trên thực tế, không ai rời đi. Ngay cả mười Thánh giả đều vận dụng thần lực tương trợ. Cổ Kim Bằng hóa thành thước dài, đứng trên vai Diệp Phàm, nhìn chằm chằm phía trước.
Diệp Phàm bày mười tầng Khi Thiên trận văn, không muốn bại lộ đòn tấn công đầu tiên. Hắn muốn tập kích bất ngờ để đạt hiệu quả lớn nhất.
"Ta nếu xuất hiện có thể sẽ xảy ra vấn đề lớn!"
Hắn còn một điều lo lắng: nếu chân thân xuất hiện ở đây, hơn phân nửa sẽ dẫn tới các Đại Thánh càng thêm điên cuồng.
Không lâu trước, trận chiến Thần Ma lĩnh, một mình hắn đại sát tứ phương, huyết tẩy thế hệ trẻ, gần như giết sạch tất cả chí cường giả, không còn ai dám xưng tôn!
Nhưng chính vì trận chiến này, bí mật hắn có một gốc cây Bồ Đề tiên thụ đã bị Đế Thiên, Sân Lam, Cửu Nhãn Bích Thiềm, Đại Ma Thần, Thiên Lang đầu bạc nhìn thấy.
Chư thánh vì sao tới đây? Nguyên nhân chính là Sinh mệnh cổ thụ, muốn kéo dài thọ nguyên, sống tiếp đời thứ hai.
Hiện tại, nếu Diệp Phàm xuất hiện, biết hắn nắm trong tay một gốc cây tiên thụ có thần hiệu tương tự, hắn chắc chắn sẽ trở thành bia ngắm, bị mọi người tấn công mãnh liệt nhất.
"Không cần quá lo lắng! Đám người Đại Ma Thần, Cửu Nhãn Bích Thiềm... dường như không tiết lộ tin tức này ra ngoài, đến nay cũng không nghe người ta bàn tán gì!"
Cơ Hạo Nguyệt nói.
Trận chiến ấy đã qua nhiều ngày, nhưng vẫn gió êm sóng lặng. Mọi người bàn luận nhiều nhất là thực lực Diệp Phàm khủng bố, cùng với Thiên Đế Quyền kinh người, nhưng không hề nghe nói về cây bồ đề.
Diệp Phàm cũng từng cân nhắc, không ngoài hai nguyên nhân.
Một là đám Đế Thiên, Đại Ma Thần, Cửu Nhãn Bích Thiềm, Sân Lam, Thiên Lang đầu bạc đều có dã tâm bừng bừng, âm thầm giữ lại tin tức, chờ ngày khác mời cường giả đến thu thập hắn, đoạt bảo dược này, không muốn tiết lộ rồi bị các Đại Thánh tới trước đoạt đi.
Hai là các Đại Thánh đã được mấy người kia ngấm ngầm báo tin, chỉ là ẩn nhẫn không phát động, sợ "đả thảo kinh xà". Vì vậy, thời gian gần đây vẫn bình tĩnh như thường, chỉ chờ hắn thò đầu ra sẽ giáng cho một đòn chí mạng, cướp tiên thụ.
Hiện tại, không phải lúc suy nghĩ nhiều. Diệp Phàm dùng Nguyên Thuật thay trời đổi đất, biến hóa dung mạo mọi người. Mặc kệ đỉnh xanh và cây bồ đề có bại lộ hay không, hiện tại cứ che giấu là tốt nhất.
Khi Thiên trận văn che khuất bốn phía, bọn họ vô thanh vô tức đến gần. Nhưng khi tới trung tâm gió lốc, hiển nhiên không giấu được: đỉnh đồng xanh bị áp chế liền phát ra hào quang hừng hực, ráng màu xanh biếc ngập trời!
"Ầm" một tiếng, Diệp Phàm trực tiếp thúc giục, phát động một kích mãnh liệt nhất, đánh ập về phía trước, phá vỡ cục diện bế tắc.
Đúng lúc này, Thánh Hoàng tử đang rơi vào thế yếu. Hai bên kia tranh đoạt, nhưng không muốn hắn buông tay, vì cần hắn cố định kiếm tiên lại. Hai bên kia chiến đấu với nhau, chỉ cần hơi chèn ép hắn một chút là được.
Đỉnh đồng xanh đột nhiên xông vào, trấn nhiếp mọi người. Kiện Đế binh thứ năm xuất hiện đột ngột như vậy. Các Đại Thánh đều có chút ngây người. Bởi vì, vừa rồi Đạo Nhất dẫn động tiên khí mờ mịt, ngăn cách hai bên, bọn họ cảm ứng được dao động đáng sợ nhưng không biết đó là cái gì.
"Ầm!"
Quá bất ngờ, Vạn Long Linh đứng mũi chịu sào, đương trường bị vầng hào quang xanh chạm trúng, bay tung ra ngoài. Binh khí Đế rất ít khi để chân thân va chạm nhau, bằng không hậu quả khôn lường. Bởi vậy, chỉ là luồng sóng chạm vào nhau.
Cùng lúc đó, Thánh Hoàng tử sớm được truyền âm báo cho biết, liền phẫn nộ gào rống, tạm thời buông tay, thả thanh kiếm tiên, cầm côn hung hăng bổ thẳng xuống Luyện Thần Hồ.
Nơi này lập tức bùng nổ, các Đại Thánh bị đánh bất ngờ trở tay không kịp!
Trong chốc lát, đỉnh đồng xanh cùng Đấu Chiến Côn hợp lại một chỗ, quét ngang mọi người, trực tiếp xé rách hư không, độn thoát ra ngoài.
Hơn nữa, trong quá trình này, Tiên thiết côn trong tay hầu tử buông xuống ức vạn luồng tiên quang, bao bọc, che lấp đỉnh đồng xanh trong chân thân nó, gần như không ai nhìn rõ.
Mà đúng lúc này, Khi Thiên trận văn mới hoàn toàn tan rã, đoàn người lộ hành tung nhưng được Thần thiết côn bảo hộ bên trong, ngăn cách tầm mắt người khác.
Không phải Khi Thiên trận văn của Vô Thủy Đại đế không mạnh, mà là vật liệu bày trận quá kém. Nhân giới tìm không được Thần liệu thích hợp, nên dưới công kích của các binh khí Đế liền tiêu tan sớm.
"Đó là binh khí gì?"
Rất nhiều người kinh sợ, cùng nhau bao vây công kích.
"Đi!"
Diệp Phàm, Thánh Hoàng tử quyết đoán xé mở hư không, khống chế binh khí Đế độn thoát khỏi trung tâm chiến trường. Bằng không, toàn thân có là mấy cây đinh sắt cũng bị nghiền nát! Đối diện đều là Đại Thánh, tổng cộng nắm giữ ba kiện binh khí Đế. Nếu thực sự nảy sinh lòng ác độc đánh bừa, chắc chắn bọn họ sẽ máu nhuộm nơi này.
Lùi đủ xa, Diệp Phàm ngồi xếp bằng trong hư không, lấy ra đồng đăng thân người mặt quỷ, miệng tụng Độ Nhân Kinh, vận chuyển bí quyết chữ "Binh", tiến hành triệu hoán.
Cơ Tử Nguyệt ngồi xếp bằng đối diện hắn. Là Nguyên linh thể, nàng có thể dẫn động căn nguyên vạn vật. Nàng liền tụ tập toàn bộ tiên khí ngũ hành chưa tiêu tán ở khu vực này, rót vào cơ thể Diệp Phàm.
Đây là tinh khí ngũ hành từ Đạo Cung của Linh Bảo Thiên Tôn dưỡng dục sinh ra. Khi dung hợp với Diệp Phàm thành một thể, kinh văn hắn tụng ra cùng với Cổ Đăng cầm trong tay liền phóng xuất ra một loại khí cơ thần bí.
Một thanh kiếm tiên cách gần nhất liền ngừng bay múa, ngân vang "boong boong" như một người bình thường, thân kiếm màu đỏ sẫm đứng thẳng, "quan sát" về phía bên này!
"Có tác dụng, nhưng uy lực còn kém một chút, để ta giúp ngươi!"
Thánh Hoàng tử nói. Hắn cầm cây Tiên thiết côn tỏa ra hào quang mờ mịt khoát lên vai Diệp Phàm, cẩn thận thúc động. Lập tức, một uy áp khổng lồ buông xuống.
Đây không phải tấn công địch, mà là sử dụng đế uy tụ lại tinh khí, khắc ấn pháp tắc vô thượng rồi dồn hết vào cơ thể Diệp Phàm. Hiển nhiên, lần này hiệu quả thật lớn.
Toàn thân Diệp Phàm phát sáng, như một vầng mặt trời rực rỡ. Đồng thời, thân thể hắn tăng vọt, như một Thần Ma to lớn ngồi đó. Mỗi tấc da thịt toàn thân đều khắc đầy văn lạc, thần bí mà phức tạp, như thành đạo, có thể nhìn xuống cảnh giới Đại Thánh.
Ngọn đèn quỷ đồng thau hào quang hừng hực, cũng được tăng cường, nở rộ tia sáng kỳ dị. Cộng thêm Cơ Tử Nguyệt rót tiên khí ngũ hành vào cơ thể Diệp Phàm. Lập tức, hắn giống như Linh Bảo Thiên Tôn sống lại, mơ hồ mà huyền bí, toàn thân được bao phủ trong sương mù hỗn độn. Tiếng Độ Nhân Kinh vang vọng khắp vòm trời.
Ở phương xa, bốn thanh kiếm tiên cùng ngân vang. Trong đó, ba thanh thoáng chuyển mình, rồi lập tức bay tới hướng bên này.
Các Đại Thánh đều khiếp sợ! Bọn họ không nhìn thấy Diệp Phàm, vì cách quá xa. Nhưng bọn họ cũng không dám trì hoãn, đều dùng hết toàn lực vận chuyển trật tự pháp tắc. Vạn Long Linh, Luyện Thần Hồ hóa thành hai dải lụa đáng sợ vắt ngang trời, chặn đứng hai luồng tiên quang trong đó, ngăn cản ở lại bên này.
Duy chỉ có một thanh kiếm tiên xé hư không bay tới, treo trên đỉnh đầu Diệp Phàm, quay quanh quỷ đăng một vòng, rồi sau đó ngưng lại không nhúc nhích, tất cả khí cơ thu liễm.
Dù vậy, mọi người vẫn cảm nhận được một loại lực lượng hủy thiên diệt địa, cảm giác như xương cốt sắp vỡ nát. Thanh kiếm này sát khí quá nồng đậm.
Trên thân kiếm màu đỏ sẫm đó, không ngờ lại khắc hình sát tiên đáng sợ, từng bức từng bức, từng tổ từng tổ. Vạn linh đền tội, máu nhuộm vũ trụ, khủng bố tới cực điểm.
"Chết tiệt! Nếu không bị đám lão khốn kiếp kia chặn đứng hai kiện, chính là ba thanh kiếm tiên bị triệu hoán lại đây. Thật đáng giận!"
Long Mã phẫn hận chửi rủa.
Bàng Bác, Cơ Hạo Nguyệt cũng tràn ngập tiếc nuối. Cơ hội khó có được, mắt thấy sắp thành công, nhưng đối phương lại dùng Cổ Hoàng binh mỗi người chặn một kiện, thật sự là không có cách nào.
Đột nhiên, một loại kinh văn vang lên, đinh tai nhức óc, như trời long đất lở, cuồn cuộn mãnh liệt cuốn tới.
Thanh kiếm tiên thứ tư run rẩy, hóa thành một luồng hào quang bay đi, chìm sâu vào trong vũ trụ u tối. Mọi người nhìn thấy thế đều vô cùng kinh ngạc.
"Đây là tiên kinh chính thống của Linh Bảo Thiên Tôn! Là ai, bị người nào chiếm được?"
Chư thánh chỉ nghe được vài câu mở đầu. Sau đó, kinh văn liền biến thành dao động đạo ù ù điếc tai, không thể nắm được vạn tự.
Trong vũ trụ hỗn độn, ở một nơi không người, một con khỉ lông vàng kim miệng sấm đang ngồi đó. Trên đầu đổ đầy mồ hôi, toàn thân đẫm máu, mắt đều sắp trừng nứt ra. Nó đang thúc động một kiện cổ khí, dựa vào đó tụng ra kinh văn hoành tráng đáng sợ.
Đây là thần thông vô thượng của Đạo giáo nhất mạch, là một loại đạo âm cao nhất!
Tương truyền, loại đạo âm này có thể rống vỡ nát Thần linh. Ngày nay, lại chỉ dùng để thức tỉnh kiếm tiên, triệu hoán nó lại đây.
Đúng là Lục Nhĩ Mi Hầu. Không ai biết nó lại có tiên kinh chính thống của Linh Bảo Thiên Tôn. Lúc này, nó thông qua một kiện tổ khí phóng ra uy lực của tiên kinh, rốt cục dẫn động một thanh kiếm tiên xé hư không bay tới.
"Vốn tất cả đều là của ta, các ngươi phá hỏng đại sự của ta rồi..."
Nó căm hận nguyền rủa không thôi, rồi gian nan khó nhọc dẫn thanh kiếm tiên này đến bên mình.
Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Chi Cận Chiến Pháp Sư