Chương 1561: Thầy Trò Gặp Lại

Thái Dương Thần Điện, tuy xây dựng bằng đá cổ xưa tự nhiên, nhưng nơi đây ngọn lửa bừng bừng, khiến toàn bộ không gian rực rỡ, thánh khiết, hiển lộ rõ khí tức của bảo địa tiên gia.

Kim Dục tức sùi bọt mép. Đạo y của lão, bện từ thần vũ màu vàng, không gió mà lay động phần phật. Khuôn mặt lão tràn ngập sát khí. Tộc nhân lão phái xuống Bắc Đẩu đều bị tiêu diệt – đây là tin tức như sấm sét giữa trời quang đối với lão!

Máu huyết lão sôi trào, xông thẳng lên trời. Toàn thân lão phát sáng, thân thể run rẩy chỉ vào Diệp Phàm, lớn tiếng quát:- Nghiệt súc! Ngươi thật lòng dạ độc ác! Lão phu thề phải lấy tính mạng ngươi!

- Kẻ giết người bị người giết, có gì lạ!Diệp Phàm bình tĩnh nhìn lão, lời nói không chút gợn sóng.

- Ngươi vì một tên đệ tử, liền giết tất cả cao thủ trong tộc Kim Ô, máu nhuộm mặt đất. Lòng dạ ngươi tàn độc đến mức nào?Đại Thánh Kim Dục quát chói tai.

Diệp Phàm dựng thẳng hai hàng lông mày, nói:- Bộ tộc các ngươi nếu không đánh đệ tử ta, làm tàn phế thân thể hắn, thì ta đâu có ra tay. Các ngươi thề phải lấy tính mạng hắn, lớp nhỏ đánh không lại, người lớn ra tay, từ trên xuống dưới, từ lớn đến nhỏ, cả bộ tộc muốn hại tính mạng hắn, khiến đứa nhỏ này trên trời dưới đất không chốn dung thân, máu tươi rơi vãi khắp trời cao, mang thân thể tàn phế chạy trối chết. Các ngươi từng có một chút nhân từ nào không?

- Hai tay ngươi dính đầy máu tộc Kim Ô ta, thiên lý khó dung. Nếu không giết ngươi, nhân thần cộng phẫn!Kim Dục đầu đầy sợi tóc vàng bay tung, khuôn mặt vặn vẹo, thần sắc đáng sợ.

Diệp Phàm lộ ánh mắt sâu sắc, sắc mặt bình tĩnh, nói:- Nếu có chút thiên lý, bộ tộc các ngươi hẳn không nên tồn tại trên thế gian! Mạng của các ngươi là mạng, mạng của người khác không phải là mạng sao? Bộ mặt dữ tợn, cả tộc tàn bạo! Đừng nói là bộ phận Kim Ô phái xuống Bắc Đẩu này, nếu Hỏa Tang tinh các ngươi cố ý làm địch với nhất mạch của ta, cả tộc ra trận, ta liền giết sạch bộ tộc các ngươi cũng không sao!

- Ngươi... cuồng vọng!Kim Dục phẫn nộ đến hai mắt đỏ bừng đáng sợ. Tộc Kim Ô chưa từng bị thảm sát như vậy. Hôm nay còn bị người chế giễu, khiến hắn phẫn nộ đến tim gan như sắp nứt ra.

Diệp Phàm thần thái hờ hững, nói:- Ta chưa bao giờ đi áp chế người khác. Người kính ta một thước, ta kính người một trượng. Nhưng nếu tác oai tác quái trên đầu ta, tất phải một đao chém xuống. Diệp mỗ là người nói lời giữ lời. Bộ tộc Kim Ô ngươi nếu cố ý bức bách, ngày khác trên Hỏa Tang tinh nhất định sẽ có một trận chiến luận đạo sinh tử. Đích thân ta đi lên một chuyến!

- Nhớ kỹ lời nói của ngươi! Sớm hay muộn sẽ có ngày có người lăng trì ngươi!Kim Dục âm u nói.

- Nhất mạch chúng ta này tuy không đi bức hiếp người, nhưng nhất quyết không sợ khiêu chiến! Nếu có người bức bách, thì sẽ máu nhuộm vòm trời, toàn bộ giết sạch!Diệp Phàm đầy sát khí, bước nhanh tới phía trước.

Đối mặt với kẻ thù, hắn sẽ không nói gì về nhân từ, đó là dối trá. Thần Quân đức hạnh cao vời, dù sao cũng thích đứng trên cao chỉ xuống giang sơn, tự mình thì không nhìn tới.

Trong quá trình đối chọi gay gắt, khí thế hai người đều tăng lên cực nhanh, đạt tới điểm tới hạn. Bọn họ cũng không dám khinh thường đối phương, sử dụng khoảng thời gian này để điều chỉnh, đạt tới trạng thái mạnh nhất.

Lúc này, bọn họ đã đi ra Thạch Điện, lao ra ngoài Thái Dương tinh, song song tiến vào vực ngoại, bởi vì ở nơi đó hoàn toàn không hạn chế tay chân.

Kim Dục phát động trước, trên đầu ngón tay lão xuất hiện mười đạo thần quang, xuyên thủng tinh không. Đây là thần thuật kinh thế của nhất mạch Kim Ô: Thập Liệt Thiên Địa.

Diệp Phàm nhẹ giọng quát, sợi tóc tung bay, trong miệng phun ra một tấm đạo đồ Thái Cực. Đây là hắn thể hiện đạo tắc Luân Hải, ngày nay với thần khắc pháp thi triển ra.

"Bốp!"Hai người va chạm vào nhau, tuy chỉ là một tiếng vang nhỏ, nhưng lại tạo thành dao động đáng sợ. Mười đạo thần quang của lão Kim Ô vỡ vụn, từng mảng vẫn thạch xung quanh hóa thành tro bụi.

Cuối cùng, cả tinh vực này đều rung chuyển, "ù ù" vang động như trời long đất lở, rung động lòng người.

Khi tất cả tan biến, mười ngón tay Kim Dục vỡ nát, máu chảy đầm đìa. Lão không nói một lời, đứng ở xa xa, thân thể run rẩy, sắc mặt xanh mét.

Đạo đồ của Diệp Phàm cũng vỡ tan, nhưng chính hắn bình yên vô sự, áo không dính máu, sợi tóc bay múa, ánh mắt trong sáng.

Kim Dục rúng động trong lòng. Thánh thể Nhân tộc khiến lão có một loại dự cảm bất hảo. Đây mới chỉ là cảnh giới Vương của Thánh nhân, nhưng lại có thể đấu ngang tay với lão. Chiếu theo tốc độ trưởng thành này... lão thật sự không dám tưởng tượng. Tương lai, hắn tất nhiên là đại địch đáng sợ nhất của nhất mạch Kim Ô!

Điều duy nhất khiến trong lòng lão yên tâm chính là bệ hạ sớm muộn gì cũng xuất quan. Tới thời điểm đó, tất nhiên có thể quét ngang chín tầng trời mười tầng đất.

Kim Dục vỗ cánh, lộ ra pháp thân. Một con Kim Ô khổng lồ xuất hiện sau lưng lão, giống như một ngọn núi vàng tạc thành, hào quang rực rỡ, áp lực bức người.

Kim Ô thét dài, làm vỡ nát rất nhiều vẫn tinh xung quanh. Tinh tú lân cận đều nổ tung. Nó gào thét thiên địa, làm nhật nguyệt run rẩy, thoáng cái liền phóng tới.

Diệp Phàm không sợ, đứng tại chỗ vung lên song chưởng, thi triển pháp của chính mình. Chưởng chỉ vạch ra quỹ tích kỳ bí, một mặt bảo kính xuất hiện phía trên đỉnh đầu hắn, sáng lạn chói mắt.

"Ầm" một tiếng, bảo kính sáng rực lên, nở rộ hào quang chói mắt, nhắm về phía Kim Ô. Thần vũ màu vàng bị chiếu trúng bay tán loạn, máu tươi rơi vãi.

"Keng!"Tiếp theo, Diệp Phàm múa động hai tay, xuất hiện một thanh kiếm tiên. Kiếm phong là đầu rồng, đuôi rồng là chuôi kiếm, phát ra hào quang sáng lạn nhất thế gian, bẻ gãy nghiền nát, bổ thẳng xuống.

"Phốc" một tiếng, đầu Kim Ô bị chém rụng xuống, thân mình vỡ nát tan tành, máu chảy đầm đìa, bị chém nát rơi xuống vòm trời.

Đây là pháp và đạo của Diệp Phàm dung luyện vào bí quyết chữ "Đấu", hóa thành của mình, liên tiếp diễn biến ra Hư Không Kính và Thái Hoàng Kiếm, chém đoạn mười vạn dặm, khí nuốt thiên hà.

Bên kia, Đại Thánh Kim Dục thân thể lay động, pháp thân bị chém, chân thân cũng bị liên lụy, phun ra một ngụm máu lớn, thân hình rung chuyển, lùi lại không biết bao xa mới đứng vững lại.

- Không phải nhân vật Đại Thánh hậu kỳ không thể trấn áp ngươi!Kim Dục thần sắc lãnh liệt, trên đạo y dính đầy vết máu, trong con ngươi hiện lên một tia tàn khốc.

Bỗng dưng lão thét dài một tiếng, xương trán phát ra hào quang xông thẳng lên trời cao. Một con Kim Ô bằng cỡ nắm tay bay ra, chiếu sáng vũ trụ đen tối, nắm một kiện binh khí đặc biệt đánh tới hướng Diệp Phàm.

Lại có một luồng đế khí tràn ngập, mang theo một loại dao động đáng sợ không gì sánh nổi, như là khắp vũ trụ đều sụp đổ, "ầm ầm" nổ vang, hủy diệt vạn vật.

Diệp Phàm lần đầu tiên biến sắc. Đây đích xác là một luồng đế khí, khủng bố ngập trời. Thánh Vương bình thường và Đại Thánh bậc thấp đón nhận tất nhiên không hề trì hoãn hóa thành bụi bặm, căn bản không ngăn được.

Con Kim Ô bằng nắm tay là nguyên thần của Kim Dục. Nó nắm giữ một thanh bảo phiến, mặt trên mười mấy cọng lông vàng quá mức rực rỡ, khiến người ta hít thở không thông. Thần uy chính là do chúng phát ra.

Trong nháy mắt, Diệp Phàm biết được đó là cái gì. Là thần vũ của Chuẩn đế, uy áp thiên địa, được luyện hóa thành binh khí, khó lường. Đại Thánh nếu cứng chọi cứng với nó, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Con ngươi trong mắt Kim Dục rét căm căm, lộ ra vẻ cười tàn nhẫn, dường như lão thấy được kết cục Diệp Phàm vỡ nát tan tành. Binh khí bực này lão phải dùng toàn lực nguyên thần vận dụng mới có thể phát huy ra uy lực, khủng bố tuyệt thế.

Nhưng mà, vẻ tươi cười trên mặt lão rất nhanh đông cứng lại.

"Keng" một tiếng vang nhỏ, Diệp Phàm rút ra từ sau lưng một thanh sát kiếm màu đỏ sậm, bổ thẳng xuống. Kiếm khí mờ mịt như một dải tinh hà buông xuống, bao phủ vũ trụ.

"Rắc!"Mười mấy cọng thần vũ màu vàng đương trường bị gãy đoạn, rồi sau đó đột nhiên nổ tung. Nguyên thần Kim Ô tràn ngập sợ hãi, nhưng hoàn toàn không tránh thoát kiếp nạn này.

Dưới tác dụng dao động song trọng giữa thần vũ màu vàng bùng nổ và kiếm khí, nó không kịp kêu thảm thiết liền trực tiếp hóa thành bụi bặm, hình thần đều bị diệt trong vũ trụ lạnh lẽo.

Phía sau, chân thân Kim Dục lập tức mất đi quyền khống chế, giống như một khúc gỗ, đứng sững ở đó, rồi sau đó ầm ầm ngã xuống.

Tiếp theo, kim quang bùng phát rực rỡ, hắn hiện nguyên hình là một con Kim Ô cực lớn vắt ngang trong vũ trụ. Thân thể không tổn hao gì, nhưng nguyên thần bị giết, chỉ lưu lại hình thể của lão.

Diệp Phàm vươn ra một bàn tay to, chụp bắt con Kim Ô khổng lồ lại, sau đó thi triển đạo thuật biến thành nhỏ, giống như con vịt hoang bay, rồi bay về phía Thái Dương tinh.

Tiểu Tước Nhi rất không yên tâm, rốt cục nhìn thấy Diệp Phàm quay lại, lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, toàn bộ vẻ khẩn trương biến mất.

- Là Kim Ô Đại Thánh?Nàng há hốc miệng tròn xoe, đầy vẻ kinh hãi.

Đám Long Mã, Hoàng Kim sư tử, Hắc Hùng... đều lộ ra dị sắc. Trong mắt bọn họ, đây tuyệt đối là đại bổ, là mỹ vị hiếm có nhất thế gian.

Diệp Phàm gật đầu, lộ ra một nụ cười ôn hòa, bảo Tiểu Tước nhi an tâm, rồi mang theo mọi người đi sâu vào Thạch Điện. Vừa bước vào trong tòa pháp trận, lập tức ngọn lửa bừng bừng, hỗn độn khí vờn quanh.

Ở một sườn pháp trận khác, Diệp Phàm một lần nữa gặp lại kiện hào quang kia. Đó là Đoạn Đức đang ngủ say trong đó, đến nay còn chưa tỉnh lại. Thôn Thiên Cái ẩn trong bóng tối.

Địa phương này có pháp trận không trọn vẹn cấp Đại đế, có Thôn Thiên Ma Cái thủ hộ. Mặc dù là Đại Thánh cũng không thể xông vào.

- Diệp Đồng!Tiểu Tước Nhi vui mừng kêu lên.

Diệp Phàm yên lòng. Đại đệ tử của mình quả nhiên trốn ở trong này, tuy nhiên tình trạng không tốt lắm, đang trong hôn mê. Ngoài ra còn có một người là Tiểu Đình Đình.

Hai người không biết làm cách nào mà lại thông qua tàn trận, ở gần sát kiện của Đoạn Đức. Cũng chính vì vậy mới khiến Đại Thánh Kim Dục dừng lại ở bên ngoài.

Diệp Đồng ngồi trong đó, được bao bọc trong tinh hoa Thái Dương khí, giống như đã tọa hóa, không nhúc nhích, có chút không ổn. Bên kia, Khương Đình thì bảo tướng trang nghiêm, toàn thân tràn ra từng đợt Thái Âm khí. Bọn họ ngồi đối diện, cách xa một trượng.

Có thể nhìn thấy, từng đợt sinh khí từ Khương Đình tràn ra, chảy tới rót vào trên người Diệp Đồng, bổ sung sinh mệnh năng lượng cho hắn.

Ngoài ra, kỳ lạ nhất chính là, hai người đều tự tu luyện. Thái Âm và Thái Dương phóng thích tự nhiên, trong khoảng cách một trượng đó giao hòa tạo ra một mảnh hỗn độn, trở thành một tấm đạo đồ.

- Thái Âm Thái Dương, ai yếu ai mạnh, âm dương cộng tế, thiên hạ xưng Hoàng!Diệp Phàm lẩm bẩm tự nói.

Hai người này đều là thể chất muôn đời hiếm thấy, trăm ngàn đời khó gặp. Bất cứ người nào xuất ra ngoài đều sẽ chấn động thiên hạ. Chỉ cần tu đến cảnh giới cao thâm, tất nhiên sẽ xếp vào hạng người mạnh nhất vũ trụ.

Thái Dương Cổ Hoàng và Thái Âm Cổ Hoàng đủ để chứng minh hết thảy!

- Hai người giao hòa, hóa sinh hỗn độn. Hỗn Độn thể chân chính sẽ đáng sợ đến mức nào?Tâm thần Diệp Phàm trong khoảnh khắc mơ màng.

Ngay sau đó, trong lòng hắn sáng tỏ, bình tĩnh lại. Vẫn luôn có truyền thuyết về Hỗn Độn thể không tì vết từ thời đại thần thoại, nhưng đến nay cũng chưa từng nhìn thấy.

- Diệp Đồng hắn bị thương thực nghiêm trọng!Tiểu Tước Nhi khẽ nói. Mới vừa nói xong, thân thể nàng cũng lảo đảo, khóe miệng trào máu tươi.

Diệp Phàm cảm nhận được một loại khí tức. Đó là lực lượng Phật môn tan trong tứ chi bách hài của Tiểu Tước Nhi. Ngày thường bị nàng trấn áp, không thể tác loạn, nhưng hôm nay nhìn thấy hắn, tâm thần Tiểu Tước Nhi vui mừng buông lỏng, lập tức nó phát tác, rốt cuộc không trấn áp được.

- Phật lực thật cường đại và tinh thuần. Người bình thường bị đánh trúng, dù trải qua Phật môn độ hóa, không phù hợp quy tắc cũng phải chết!Hoàng Kim sư tử giật mình nói. Tổ tiên của hắn từng bị A Di Đà Phật độ đi, đối với loại lực lượng này, hắn hiểu biết nhất.

- Thần sứ... có phải ta sắp chết hay không?Ánh mắt Tiểu Tước Nhi mờ đi, lảo đảo ngã ra sau.

- Có ta ở đây, ngươi không việc gì!Diệp Phàm đỡ lấy nàng, điểm ra một ngón tay, một luồng kim quang chìm sâu vào cơ thể nàng, bắt đầu gột rửa Phật lực.

- Ca ca...Đúng lúc này, Khương Đình thức tỉnh, nhìn thấy đám người Diệp Phàm, cảm giác như đang trong mộng.

Đạo đồ hỗn độn ở giữa rung động, Diệp Đồng cũng bị bừng tỉnh, run giọng nói:- Sư phụ... đúng thật là ngài phải không?

Đề xuất Voz: Cát Tặc
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN