Chương 1562: Tương Phùng
Cách biệt hơn một trăm năm, lần này gặp lại khiến hai người nghi ngờ mình đang nằm mơ. Họ mở to mắt, có chút mơ màng, cảm giác không thật.
"Là ta đã trở về!"
Diệp Phàm gật đầu, trong lòng cũng có cảm khái, suy nghĩ muôn vàn điều. Trong mắt hắn, hai người vẫn luôn là đứa nhỏ, nhưng chung quy thời gian đã trôi qua rất nhiều năm, họ sớm trở thành Thánh giả. Năm tháng trôi đi, biến đổi thật nhiều.
Diệp Đồng kêu to một tiếng, cuối cùng xác nhận đây là sự thật, không phải giấc mơ. Nhưng rất nhanh, hắn đau đớn rên lên, cơ thể xuất hiện vết nứt, máu tươi trào ra.
"Ca ca... đúng thật là huynh..." Khương Đình nói trong nước mắt. Vốn tưởng rằng rất khó gặp lại, không ngờ ngay khoảnh khắc này, gương mặt quen thuộc, thân ảnh cường kiện hữu lực kia lại xuất hiện trước mắt.
"Sư phụ..." Diệp Đồng chịu đựng đau xót, nghẹn ngào kêu lên.
"Đừng khóc! Không có gì nữa rồi! Hết thảy đều không tính là gì!" Diệp Phàm an ủi. Hắn nói về thế cục trước mắt, nhưng hắn biết rõ, đây là giọt lệ của sự vui sướng và kích động.
Hai người đang ở trong Đế trận, căn bản không thể ra ngoài. Ngày đó trốn tới đây không hiểu sao bị hút vào. Diệp Phàm nhìn cái quang kiện kia, kêu lên:
"Đoạn mập mạp! Thả hai người bọn họ ra!"
Mặc dù đủ loại dấu hiệu cho thấy Đoạn Đức có thể là thân thể của một vị Thiên Tôn cổ sinh ra linh trí, nhưng Diệp Phàm đối với đạo sĩ vô lương này khó mà sinh ra kính ý, vẫn nói chuyện ngang hàng như quá khứ.
"Sớm đã chết, còn dám ồn ào, muốn đào phần mộ tổ tiên nhà các ngươi hay sao!" Trong quang kiện truyền ra một tiếng quát.
Tiếng quát sống này truyền ra lập tức làm cho hiện trường tĩnh lặng. Diệp Đồng và Khương Đình nhìn nhau. Ở trong này đã nhiều năm mà không nghe Đoạn đạo trưởng lên tiếng, sao hồn phách lại trở về nhanh như vậy?
Đám Thánh giả như Hoàng Kim Sư Tử, Cổ Kim Bằng, Hắc Hùng... đều ngẩn người. Người này là ai vậy, dám uy hiếp mọi người như thế? Thật sự làm cho họ không biết nói gì.
Ngay cả Diệp Phàm cũng có phần giật mình. Hắn chỉ thuận miệng nói ra, không ngờ Đoạn Đức thật sự tỉnh lại, mà còn phát ra một câu như vậy. Hắn quát lớn:
"Nếu tỉnh rồi, còn không xuất quan?"
"Đạo sĩ thiếu đạo đức! Lão Mã ta đã trở về, xem ngươi hoàn dương. Thật sự không được, ta giúp ngươi hạ táng luôn cho xong!" Long Mã cười ha hả, ở một bên chế nhạo.
"Bổn tọa trốn tới địa phương này còn bị các ngươi tìm được, không sống yên ổn được mà!" Đoạn mập mạp nguyền rủa, cái kiện thật lớn lắc lư, không chịu đi ra.
"Ông" một tiếng, hào quang lóe lên, Diệp Đồng và Khương Đình bị truyền tống ra ngoài Đế trận. Hiển nhiên, Đoạn Đức chủ đạo hết thảy nơi này.
"Bổn tọa còn không muốn xuất quan, phỏng chừng còn phải ngủ thêm vài năm. Con đường thành tiên sắp mở ra, lột xác chưa trọn vẹn. Đi ra ngoài khẳng định sẽ bị ngược đãi!" Đoạn mập mạp lẩm bẩm nói.
Hắc Hoàng đã từng nói qua, Đoạn Đức phá rồi lập, lập rồi phá, tuần hoàn lặp đi lặp lại. Bất kể là thân thể hay nguyên thần của hắn đều trải qua rất nhiều kiếp, lai lịch quá lớn.
"Này! Tiểu tử ngươi... đã trở lại rồi!" Đoạn Đức như từ trong mộng choàng tỉnh, có chút ngơ ngác, vội vàng nói:
"Trên đường gặp cái gì, ngờ đâu lại còn sống trở lại?"
"Nói cái gì kỳ vậy? Chẳng lẽ ngươi còn hy vọng ta chết trận ở bên ngoài sao?" Diệp Phàm tức giận đáp, rồi sau đó dụ khị nói:
"Ta trên cổ lộ gặp được phần mộ Yêu Hoàng, thấy Nhân Hoàng, có hứng thú đi một chuyến không?"
"Thiên Tôn Vô Lượng! Bổn tọa là hạng người này sao?" Đoạn Đức dường như lập tức thanh tỉnh, khẽ niệm kinh, tự nhắc nhở mình, rồi nói:
"Bình tĩnh! Hết thảy đều là mây bay, duy chỉ có ta là thực, không lay chuyển bổn tọa được!"
Diệp Phàm cười ha hả, tỏ ra khinh bỉ đối với thái độ lừa mình dối người này. Long Mã lại trực tiếp nói cho Đoạn mập mạp biết, họ xâm nhập phần mộ Yêu Hoàng, ra vào Khổ Hải của Thiên Tôn cổ, đều thu được lợi ích lớn lao.
"Các ngươi thu được Thần Dịch Mệnh Tuyền của Thiên Tôn cổ à?" Đoạn mập mạp dường như rất nôn nóng, nói:
"Lập tức cho ta một ít, tưới vào trên quang kiện!"
Diệp Phàm nhìn ra Thần Dịch Mệnh Tuyền của Thiên Tôn cổ này dường như rất quan trọng với Đoạn Đức, cũng không nói nhiều. Lập tức lấy ra một cái bình ngọc, ném tới trước, bay thẳng vào trong mà không bị Đế trận ngăn cản.
"Rốp" một tiếng, bình ngọc vỡ nát, tất cả chất lỏng trong suốt đều rơi vãi trên quang kiện, như những ngọn lửa đang thiêu đốt, làm cho cái kiện càng thêm rực rỡ lóa mắt.
"Thiên Tôn Vô Lượng! Sát khí quá nặng, sắp đốt chết bần đạo rồi! Chẳng lẽ là Mệnh Tuyền của Linh Bảo Thiên Tôn, quá mức bá đạo mà!" Đoạn mập mạp kêu rên.
"Kẻ trộm mộ! Chừng nào ngươi xuất quan? Chỉ riêng ở một cổ lộ Nhân tộc đã gặp gỡ phần mộ Yêu Hoàng các thứ, các cổ lộ khác hẳn là cũng có. Ta thịnh tình mời ngươi làm kỹ thuật chi đạo, chúng ta làm một chuyến lớn thế nào?" Long Mã du thuyết.
Đoạn Đức oán hận nói:
"Đừng dụ dỗ ta! Bần đạo thật sự rất muốn đi, nhưng không muốn bỏ lỡ con đường thành tiên, sẽ không rời Bắc Đẩu nửa bước. Tốt lắm, các ngươi mau mau biến đi, ta muốn bế quan, phải lập tức ngủ say!"
Hắn nói xong những lời này, lập tức không có động tĩnh, như một con trùng trong cái kiện đang chờ hóa bướm, chờ mong ngày nào đó thức tỉnh.
Thương thể của Tiểu Tước Nhi thực sự không tầm thường, có một cỗ Phật lực đáng sợ chạy trong cơ thể, nàng khó lòng diệt trừ. Nhưng sau khi trải qua kình khí bá đạo của Diệp Phàm rót vào, dần dần tan biến đi.
"Thần tử... Ta tốt hơn nhiều rồi, không cần hao phí căn nguyên lực!" Tiểu Tước Nhi mở mắt, thần sắc còn có thần hơn lúc nãy.
Diệp Phàm gật đầu, điểm nhẹ vào giữa trán nàng. Một đạo pháp quyết trong nháy mắt xuất hiện ở sâu trong thức hải nàng:
"Có bí thuật này, ngày sau không còn sợ thương thế nữa!"
"Đây là..." Lúc đầu Tiểu Tước Nhi còn nghi hoặc, tiếp theo lộ ra vẻ mặt kinh ngạc vui mừng. Bởi vì trong thức hải của nàng xuất hiện một đoạn văn tự, tên khai sinh dĩ nhiên là bí quyết chữ "Giả".
Thương thế của Diệp Đồng cũng rất nặng, dính nguyền rủa của Kim Ô tộc. Hắn hẳn đã vài lần tự làm vỡ nát thân thể, nhưng vẫn không thoát được, loại lực lượng này quấn quanh trên nguyên thần hắn.
Diệp Phàm múa động hai tay, một cỗ huyết khí chí cường tràn ngập, trong miệng quát nhẹ một tiếng. Ngay lập tức, nó đánh vào trong cơ thể Diệp Đồng, tẩy sạch nguyền rủa. Sau đó, hắn cũng điểm một ngón tay lên trán hắn, truyền thụ bí quyết chữ "Giả".
Tiểu Tước Nhi, Diệp Đồng cũng ngồi xếp bằng, tự mình khôi phục. Toàn thân thần lực mênh mông.
"Ca ca! Mấy năm nay huynh có khỏe không? Trên cổ lộ tranh phong có phải rất nguy hiểm hay không?" Khương Đình hỏi, trên mặt tràn ngập thân thiết, trong lòng vô cùng kích động. Có thể gặp lại khiến nàng cảm thấy rất không thật.
Trên người nàng cũng có thương tích, tuy không nghiêm trọng lắm, nhưng Diệp Phàm vẫn trị liệu cho nàng một phen, xóa bỏ lực nguyền rủa, cũng truyền cho nàng bí quyết chữ "Giả".
"Trên cổ lộ có khổ chiến, cũng có thu hoạch, là một đoạn năm tháng khó quên..." Diệp Phàm kể lại chuyện trải qua mấy năm nay, đồng thời cũng hỏi tình trạng những năm nay của Tiểu Đình Đình.
Không biết từ lúc nào, Tiểu Tước Nhi và Diệp Đồng cũng đều tỉnh lại, xóa sạch tật bệnh. Thần thái họ tỏa sáng, tinh thần tốt hơn rất nhiều lần so với trước.
Gặp lại luôn là vui mừng khoái trá! Mọi người có nhiều lời nói không bao giờ cạn, kể về chuyện trải qua những năm gần đây. Đại khái tình huống không sai biệt lắm so với Diệp Phàm hiểu biết từ trước.
Trước mắt, không đi về Thiên Chi Thôn được, bởi vì không biết vị trí tọa độ chính xác ở Vực ngoại. Hắc Hoàng đã đi mất, mà họ đang ở Bắc Đẩu không thể đi trở về.
Sát Thánh Tề La vì Diệp Đồng đi tìm Kim Ô tộc can thiệp, kết quả bị thương nặng, ẩn nhẫn phục hồi. Đám người Đông Phương Dã, Yến Nhất Tịch hẳn là không có gì đáng ngại, có thể đang ở Man tộc Nam Lĩnh dưỡng thương.
So ra khiến mọi người lo lắng chính là Hoa Hoa. Mấy nhóm người đi cứu viện đều thất bại, vả lại làm cho Lý Hắc Thủy, Lệ Thiên, Tiểu Tước Nhi... đều suýt nữa gặp phải bất trắc.
"Tấn công Phật môn, tổn binh hao tướng! Nội tình Tu Di Sơn sâu không lường được!" Tiểu Tước Nhi tự mình từng tham gia. Ở Thiên Chi Thôn, nàng cũng coi như cực kỳ cường đại rồi, nhưng thiếu chút nữa bị hủy diệt ở Tây Mạc.
"Độ đệ tử của ta, tất nhiên phải đi hỏi chuyện phải quấy!" Diệp Phàm bảo họ an tâm.
Tóm lại, đại đệ tử bình yên vô sự, khiến hắn buông lòng một nửa tâm tình. Kế tiếp phải bắt đầu lo lắng chuyện ở Tây Mạc xa xôi, phải tới Tu Di Sơn giải cứu Hoa Hoa.
"Khinh người quá đáng! Chờ bổn tọa xuất quan sẽ tự mình gặp bọn chúng, đào lấy sạch sẽ tất cả phần mộ Phật tổ Phật tôn nhà chúng!" Thanh âm đương nhiên là đến từ quang kiện trong Đế trận. Mọi người thật hết biết nói gì.
"Bế cái quan của ngươi đi!" Diệp Phàm đứng dậy, dẫn dắt đệ tử và mọi người rời khỏi nơi này.
"Thật muốn công phá Đại Tu Di Sơn, chuẩn bị san bằng Đại Lôi Âm Tự. Đến lúc đó cho ta biết một tiếng, bổn tọa đi trợ trận. Ta nghiêm trọng hoài nghi, dưới Tu Di Sơn có chôn vúi những thứ tốt!" Đoạn Đức đánh chết cái nết không chừa, cuối cùng còn dặn dò như vậy.
Diệp Phàm mang theo đám Tiểu Tước Nhi xuất hiện trên thế gian. Việc cứu được đệ tử Diệp Đồng trở về lập tức khiến thiên hạ xôn xao. Thánh thể Nhân tộc cường đại làm cho chư thánh kiêng kỵ không thôi. Nhanh như vậy liền tìm được đệ tử, hủy diệt Kim Ô nhất mạch, bất cứ người nào đều kinh sợ trong lòng.
Diệp Phàm không hề che dấu hành tung. Tới cảnh giới như vậy rồi, cứ đường đường chính chính đi đường, không chỗ nào sợ hãi. Đương nhiên, điều chủ yếu chính là muốn báo cho mấy người Lệ Thiên, Lý Hắc Thủy, Đông Phương Dã biết hắn ở phương nào, dễ dàng đoàn tụ.
"Các ngươi ở chỗ này chờ ta!" Từ Thái Dương Tinh hạ xuống mặt đất, vừa lúc ở phạm vi Nam Vực. Diệp Phàm ngẩng đầu, nhìn một trăm lẻ tám tòa sơn phong xa xa, muôn hình vạn trạng. Nơi đó là Thái Huyền Môn.
Diệp Phàm một mình đi vào Thái Huyền, lên tới Chuyết Phong. Nơi đây cỏ mọc rậm rạp, cổ điện sụp nát, vẫn như cũ là cảnh hoang vắng tiêu điều.
Trên một bãi đá, một nam nhân trung niên sắc mặt bình tĩnh đang ngồi xếp bằng. Khí tức không cường thịnh lắm, phi thường yên lặng, cảm ngộ pháp và đạo của chính mình.
"Văn Xương!" Diệp Phàm khẽ gọi.
"Diệp Phàm! Đúng thật là ngươi! Ở bên ngoài đồn đãi là thực, ngươi thật sự đã trở lại!" Trương Văn Xương mở mắt, rất kinh ngạc vui mừng. Mời Diệp Phàm lên bãi đá, đưa cho hắn một cái bồ đoàn.
Rất nhiều năm không gặp, hai người tự nhiên có nhiều lời nói không hết, trò chuyện với nhau, mài thật lâu sau, họ mới bình tĩnh trở lại.
"Lý tiền bối đâu?" Diệp Phàm hỏi.
"Sư tôn mất tích gần trăm năm. Ta đoán có thể đi vào tinh không!" Trương Văn Xương nói.
Diệp Phàm lập tức ngẩn ra. Chẳng lẽ tương lai trên Đế lộ duy nhất sẽ gặp lại vị cố nhân này?
"Văn Xương! Cảnh giới của ngươi..."
"Hóa Long đại viên mãn!" Trương Văn Xương nói.
Diệp Phàm nghe nói, thật không biết nói cái gì cho phải. Hắn sớm nhìn ra cảnh giới của Trương Văn Xương, chính là thật sự có chút không thể tin được. Nhiều năm trôi qua như vậy, thiên địa đều đã biến đổi lớn, vị đồng học cũ này không ngờ còn có thể "trầm ổn" như vậy.
Trương Văn Xương tự mình ngược lại rất nhìn xa trông rộng, nói:
"Ít nhất mạnh hơn nhiều so với phàm nhân, ta cũng có thể bay trên trời độn dưới đất, xuất hành thực thuận tiện. Ngoài ra, công pháp Chuyết Phong vốn đặc biệt, lợi hại chính là áp chế giai đoạn đầu. Ta chuẩn bị tiêu phí bốn trăm năm rèn luyện Luân Hải, Đạo Cung, Tứ Cực, Hóa Long bốn đại bí cảnh này, sau đó mới nghĩ biện pháp đột phá vào Tiên Thai!"
Diệp Phàm có xúc động muốn hộc máu. Vị đồng học cũ này thật sự bình tĩnh, rất ổn trọng, nhưng lại chuẩn bị hao phí đến bốn trăm năm ở Hóa Long Bí Cảnh, cũng không một chút lo lắng, quả thực rất có tinh túy của Lý Nhược Ngu.
Nói thật ra, Diệp Phàm nghe đến mấy cái này, cũng không biết khuyên thế nào, thật sự không biết nói gì cho phải.
"Vậy cứ... từ từ sẽ đến đi. Những thứ này ngươi hãy thu giữ cho tốt!" Diệp Phàm đưa hắn một lọ Thần Dịch Mệnh Tuyền của Thiên Tôn cổ, rồi sau đó lưu lại bản Tự Nhiên Đại Đạo kinh quyển cho hắn.
Tự Nhiên Đạo quyển này hắn từng đưa cho Lý Nhược Ngu, cuối cùng khi Diệp Phàm sắp thành Thánh lại mang đi. Hiện giờ xem như một vòng luân hồi, Diệp Phàm lại đưa đến Chuyết Phong quyển kinh văn này.
Khi rời Chuyết Phong, Trương Văn Xương tiễn đưa. Diệp Phàm ngẩng đầu nhìn lên Tinh Phong cách đó không xa, vẫn như cũ tòa hào quang sáng lạn. Hắn nhớ tới Hoa Vân Phi, đúng là xuất từ nơi đó.
Đột nhiên, thần sắc Diệp Phàm đọng cứng lại. Hắn nhìn thấy một đứa trẻ, đang ở trên một ngọn núi nhỏ bên cạnh Tinh Phong. Đứa trẻ mi thanh mục tú, tay ôm cổ cầm, quá giống Hoa Vân Phi, quả thực như cùng một khuôn mẫu khắc ra.
Diệp Phàm tự tay đánh chết Hoa Vân Phi, thấy được một ít hình ảnh của hắn trước khi chết. Nguyện vọng lớn nhất trong lòng người này chính là trở lại từ đầu, làm một cầm đồng không sầu không lo.
Đề xuất Voz: Làng Quê, Thành Phố, Tôi và Em