Chương 1573: Vây Khốn Tu Di Son

Tu Di Sơn, bao la hùng vĩ, đỉnh ngọn lấp trong vòm trời vũ trụ mênh mông, lưu động khí trời ráng mờ, như một tòa tiên thai bất hủ.

Trên đỉnh núi, nơi ngôi chùa tọa lạc rộng rãi, mái ngói lưu động tử kim sáng bóng như kim khí luyện chế thành, tràn ngập khí tức thần thánh tường hòa.

Trước Đại Lôi Âm Tự, cổ Phật đứng cao ngất, thân ảnh khổng lồ tràn ngập lực lượng của Đại đế, một loại dao động sinh mệnh mãnh liệt như đại dương mênh mông, khiến mọi người hít thở không thông.

Chư thánh đều quỳ sát xuống, linh hồn run rẩy. Đối mặt với loại dao động Đế này, ai nấy cảm giác mình như con kiến nhìn lén con rồng cực lớn, cảm nhận bản thân quá mức nhỏ bé không đáng kể.

- A Di Đà Phật Đại đế!

Mọi người đều ngây dại, mỗi người sững sờ như tượng đất, trong lòng dâng lên sóng gió ngập trời. Thân ảnh này quá mức kinh người!

Phật quang vô lượng nở rộ, chiếu khắp thập phương, mỗi một luồng khí cơ đều chấn nhiếp thế gian. Đại phật to lớn, cũng không biết cao bao nhiêu vạn trượng.

Kim thân phật thể, mỗi một lỗ chân lông đều chảy xuôi phật lực như thác nước buông xuống, bao phủ Tu Di Sơn, khiến nơi này như một mảnh ơn lành lai láng.

Tu di đất lành trở thành hải dương Phật pháp, đại từ đại bi, đại đức đại thiện! Giờ khắc này cuốn lên chín tầng trời bao la, khiến mỗi người đều không kềm nổi phải quỳ bái, từ thánh giả là cảm thụ sâu nhất.

Đây là một thần tích!

Mọi người vượt qua nỗi sợ hãi lúc đầu, dần trở về tường hòa, có một loại cảm giác muốn quy y Phật môn, từ nay về sau không ra khỏi Tu Di, rời xa chốn ô trọc rầm rĩ trần thế, làm bạn với cổ Phật thanh đăng.

Lớp lớp từ bi, trùng trùng pháp lý cứ thế tràn ra, muốn dẫn người hướng thiện hướng phật, muốn thanh tẩy, muốn làm cho người ta quy y tam bảo.

Khí tức chí thần chí thánh lay động lục hợp bát hoang. Giờ khắc này, ức vạn sinh linh khắp Tây Mạc, tất cả đều bừng tỉnh, từ rất xa nhìn về hướng Tu Di Sơn, cùng nhau dập đầu khấu bái.

Chư thánh rung động, chúng hùng đều thành kính quỳ xuống.

Người cảnh giới cao thâm sợ hãi, còn số hơi yếu thì chỉ ngưỡng mộ, dập đầu cúng bái.

Ai cũng không ngờ tới, Tu Di Sơn vốn luôn yên lặng tường hòa hôm nay lại phát sinh nhiều đại sự kiện như vậy, bất cứ một sự kiện nào đều có thể ghi vào sử sách.

- Đây là thật vậy chăng?

Bên Diệp Phàm, mấy kiện binh khí Đế sớm tập trung một chỗ. Mọi người nghiêm túc phòng bị! Chỉ có dưới phòng ngự của loại Đế binh, bọn họ mới không bị lây lan trong loại không khí này.

Sinh mãnh như dã nhân, tà khí như Lệ Thiên cũng đều ngây người. Mỗi người tự trách mình miệng quạ đen, nói cái gì xuất hiện cái đó. Cái này cũng quá xui xẻo đi!

Đại phật diện mạo mơ hồ bao phủ trong sương mù hỗn độn, nhìn không rõ lắm, nhưng mơ hồ có thể thấy tương đồng với thần tượng A Di Đà Phật được cung phụng trong các ngôi chùa miễu.

Các bộ vị kim thân khác đều rực rỡ, mỗi một tấc cơ thể đều khủng bố như vậy, khiến người ta hoài nghi hắn tùy tiện động một cái sẽ hủy diệt vũ trụ.

Đây là một loại khí thế không gì sánh nổi, trấn áp chư thiên muôn đời!

Có một loại kinh văn đại đạo vang lên, vang vọng điếc tai, giống như nghịch chuyển dòng thời gian. Phật Đà viễn cổ đang giảng đạo, thụ pháp thiên hạ, không ngừng truyền đạo cổ kim.

Đây là chấp niệm của Đại đế sao, hay là thật sự chưa chết? Giờ phút này đừng nói là ai khác, chính Diệp Phàm, Thần Tầm công chúa đều không hiểu gì. Loại biến cố này hoàn toàn không thể lường trước được.

Binh khí Đế, trận văn, tín ngưỡng lực đều nghĩ tới, nhưng ai có thể ngờ tới còn có một Đại đế!

- Thật sự là xui xẻo, buổi sáng ta nghe một đám quạ đen kêu vang. Không ngờ kêu ra một hòa thượng chết!

Long Mã lẩm bẩm nói, tới lúc này nó còn mạnh miệng nói lung tung.

Đám người Diệp Phàm im lặng, không nhúc nhích. Rút lui hay phòng bị, lựa chọn thật sự không nhiều lắm. Nếu thực là Đại Đế, căn bản không đi được. Xa xa chư thánh đều lộ vẻ sợ hãi, không biết làm thế nào cho phải, rất nhiều người đều quỳ sát xuống. Chúng sinh đều thành kính dập đầu trên mặt đất, nguyện cuộc đời này quỳ mài không đứng dậy.

Toàn trường lúc này trông thật quái lạ: Có phật lực tường hòa lưu chuyển nở rộ hào quang rực rỡ, Tu Di Sơn giống như Thần hóa, bắn ra từng đạo hào quang tường hòa, như sắp đồng loạt bay lên Tiên giới.

Nhưng mà, đợi thời gian rất lâu, Đại phật cũng không nhúc nhích, vẫn sừng sững ở đó, phóng ra dao động sinh mệnh như biển, dùng từ bi phổ độ thế gian.

- Ồ, không đúng!

- Hắn như một pho tượng, không có phản ứng gì!

Lão Bất Tử trong mười ba đại cường đạo, Thần Tầm Công chúa... đều ngưng thần, phóng thích căn nguyên khí cơ, như cảm ứng được điều gì.

Diệp Phàm mở Nguyên Thiên Nhãn cũng dò xét, còn Thần Tầm đạo nhân rót vào miệng một ngụm rượu, cũng híp mắt lại nhìn chằm chằm Phật Đà trước Tu Di Sơn không rời mắt.

- Là pháp tướng kim thân, là hư ảnh lạc ấn trên Tu Di Sơn, không phải chân thân!

Cuối cùng, bọn họ nhất trí cho ra kết luận như vậy! Đây không phải A Di Đà Phật Đại đế chân chính, người ấy tọa hóa đã ba mươi mấy vạn năm, không có khả năng hiển hóa ở niên đại này.

Khi biết rõ ràng hết thảy, mỗi người đều thở phào một cái. Vừa rồi thật sự ngây người, điều đó không phù hợp lẽ thường, không có người nào có thể sống lâu dài như vậy.

Mặc dù là Phật môn Đại đế nắm giữ các loại thuật trường sinh, dùng đủ loại thủ đoạn chống lại năm tháng, cũng không có khả năng hiển hóa ra như vậy.

Hết thảy ngọn nguồn tự nhiên là do viên Xá lợi. Nó trong suốt rực rỡ, là thánh vật của Phật Đà tọa hóa di lưu lại, là Tiên Trân chí bảo của Phật môn.

Cuối cùng, đại phật rốt cục biến mất, hóa thành màn hào quang rơi đầy trời, rồi chìm sâu vào Tu Di Sơn, trở về trong viên Xá lợi kia.

Nó muôn màu muôn vẻ, sáng lóng lánh như một viên kim cương khắc thành trái tim, bên trong có một phật thân mơ hồ, thần bí khó lường.

Đám người Diệp Phàm hai mặt nhìn nhau, tuy rằng xác định là hư ảnh nhưng đều nhất trí cho rằng viên Xá lợi này khó lường!

Trước Đại Lôi Âm Tự hào quang tràn đầy, tràn ngập sinh khí, cái đầu Đại Khổng Tước Minh Vương phát sáng, từng trận đạo âm cùng với xương cốt sinh trưởng, máu thịt cũng đang rung động. Nàng đang trọng tổ chân thân.

Nếu là người khác, đừng nói là Đại Thánh, cho dù là Chuẩn đế bị binh khí Đế quét trúng hẳn phải chết không nghi ngờ, không có khả năng sống sót, mà nàng mượn dùng Xá lợi lại không bị tổn hại.

Đúng lúc này, nguyên khí nàng không tổn thương, căn nguyên không suy giảm, trực tiếp sống lại, đồng thời huyết khí sung túc, pháp thân cường đại đặc biệt, có một loại đại thế vô địch đứng sừng sững trên đỉnh cao.

Mọi người như mộng mới tỉnh, những người vừa rồi quỳ xuống lạy cũng đều đứng lên.

Vang lên một tiếng xé gió suy yếu, trong viên Xá lợi kia lại bay ra một cái nguyên thần ảm đạm, là lão tăng Ma Kha. Ngay cả lão cũng còn sống.

Mọi người nhớ lại, thời khắc cuối cùng lão dùng Xá lợi này bảo hộ ở trước mi tâm, chuyển dời thần hồn, dựa vào đó tránh được một kiếp.

- Phật Đà tọa hóa, Xá lợi đại biểu cho hy vọng của sinh linh, có lực lượng tọa hóa, vì vậy bọn họ đều tránh khỏi sát kiếp của binh khí Đế!

Lão mù trong mười ba đại cường đạo thở dài nói.

- Còn tấn công nữa không?

Long Mã hỏi. Vừa rồi tuy rằng nó nói mạnh miệng, đó cũng là tình trạng bị bức hóa liều mà thôi. Dù sao đều đã như vậy cũng không có cách nào, nhưng trong lòng nó lại sợ hãi từng hồi. Đến giờ nghĩ lại còn có chút nghĩ mà sợ.

- Vây khốn!

Diệp Phàm nói, nhân vật trọng yếu ở đây phân công nhau hành động, bày ra thế bao vây, đều tự cầm binh khí Đế trong tay nhắm ngay Tu Di Sơn.

Bốn năm kiện binh khí của Đại đế cổ đều xuất hiện, ở nơi này cuồn cuộn tản ra uy áp kinh thiên động địa. Tuy nhiên, Diệp Phàm không cho mọi người công kích, bởi vì hiện tại giữa song phương đều cực kỳ kiêng kỵ lẫn nhau.

- Ta hỏi lại một lần nữa, có thả đệ tử ta trở về hay không?

Thanh âm của hắn "ầm ầm" vang động, vang tận mây xanh, chấn cho rất nhiều thánh giả ở gần đó lắc lư một hồi, không kềm nổi hoảng sợ.

Thánh thể huyết khí màu vàng cuồn cuộn xông lên trời cao, trong mắt hắn hai chùm tia sáng lạnh như băng giống như đao phong, khiến mọi người khiếp sợ.

- Hắn có nhân quả với Phật giới ta, không thể lưu lạc ở ngoài!

Đại Khổng Tước Minh Vương ý chí kiên định, căn bản là không có một tia dao động.

- A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai!

Nguyên thần lão tăng Ma Kha vẫn còn tổn thương, không tu dưỡng cả trăm năm khó mà khôi phục lại như cũ. Lão cũng biểu lộ thái độ.

- Đó không phải là đạo của A Di Đà Phật! Không phải các ngươi năm đó đánh đuổi đại ma kia xuống núi sao, ngày nay vì sao lại đưa loại người này lên làm thừa kế?

Cơ Tử Nguyệt lên tiếng chất vấn.

- Đóa hoa này ở quá khứ nở rộ, ở hiện tại nở rộ, ở tương lai cũng sẽ nở rộ, đây là một loại nhân quả của Phật môn, không quan hệ với các ngươi!

Ma Kha nói.

Đại cường đạo đều là người tính tình trung thực, có người quát lớn:

- Ta chỉ biết hắn là đệ tử của Diệp Phàm, ngày nay lại bị các ngươi cường ép trấn áp ở Tu Di Sơn, độ hóa thành nô bộc. Đây là đạo lý gì chứ? Lui một vạn bước mà nói, các ngươi đã lấy được những kế thừa kia, vì sao còn không thả hắn xuống núi!

- Loại pháp này không cho phép hắn mang xuống núi. Cả đời đều chỉ có thể ở lại trong cổ tháp trước cửa!

Lão tăng nói không thoái nhượng chút nào.

- Thật sự không thả?!

Giọng nói của Diệp Phàm lạnh giá, thần sắc ác nghiệt.

- Quy y Phật môn, làm tan đi căn nguyên hèn kém của hắn, tẩy sạch ô trọc cõi hồng trần, từ đó hắn siêu nhiên trên đời, đây là một hồi công đức lớn. Mời thí chủ trở về đi! Chớ làm chuyện nghịch thiên! Ngã phật từ bi chi độ kẻ hữu duyên!

Ma Kha trải qua một kiếp vừa rồi, ngược lại thần sắc lạnh nhạt xuống. Những lời này quả thực rất kích động phẫn nộ của mọi người.

- Sát!

Diệp Phàm chỉ nói một chữ như vậy. Phật giảng từ bi, hắn giảng sát phạt! Ngay trước Tu Di Sơn liền quyết đoán lựa chọn ra tay.

Mặc dù biết Phật môn nội tình thâm hậu, nhưng hắn không sợ. Không đánh cho trời sụp đất nứt, điều kiện gì cũng không thể đàm phán được.

Diệp Phàm vung sát kiếm bổ tới hướng Tu Di Sơn, vận dụng lực lượng Cực Đạo trấn áp.

Đồng thời, Hư Không Đế Kính phát sáng, mặt kính sáng loáng chiếu xạ ra hào quang cái thế, quét ngang Tu Di, chấn tan sương mù, tín ngưỡng lực sôi trào.

Bên kia, Thần Tầm Công chúa, Lão Bất Tử cũng phân biệt thúc động Tiên Y chín màu cùng với Thôn Thiên Ma Quân triển khai công kích sắc bén, tiến công quy mô lên Tu Di Sơn.

Nhưng trên Tu Di Sơn cũng không đơn giản, pháp trận của Đại đế cổ sống lại, chấn động muôn đời. Cả tòa núi phát ra văn lộ rậm rạp, hừng hực đẹp mắt, hoàn toàn phong bế ngọn núi.

Cộng thêm tín ngưỡng lực ngưng tụ thành hình, hóa thành một cổ Phật cực lớn đứng sừng sững ở đó, nhìn xuống vạn vật sinh linh.

Hai thứ chồng lên nhau làm cho lực phòng ngự càng kinh người, giống như thật sự có một Đại Đế cổ sống lại thủ hộ ở nơi đây!

- Là hạt giống niệm lực của A Di Đà Phật ư?!

Thần Tầm đạo nhân mở đôi mắt lờ đờ, trong nháy mắt bắn ra tia sáng sắc bén, ném hồ lô rượu, nhìn chằm chằm lên núi không nháy mắt.

Đại phật này xuất hiện thực quỷ dị, cường đại tuyệt thế như một Đế ảnh cũng đại trận cô đọng lại cùng nhau, khủng bố ngập trời.

Cơ Tử Nguyệt than nhẹ, bọn họ từng nhìn thấy qua uy lực của Trận đồ Linh Bảo Thiên Tôn kết hợp với bốn thanh sát kiếm, ngày nay nơi đây lại có hiệu quả giống nhau. Hàng Ma Xử chìm nổi, gia nhập đi vào, cũng cô đọng lại cùng nhau, khủng bố tuyệt luân.

Mà đúng lúc này, toàn bộ Đại Lôi Âm Tự phát sáng, viên Xá lợi kia chiếu xuống lớp lớp hào quang như mưa rơi, lại cũng có xu thế dung nhập trong cổ trận.

Trong thời gian ngắn khó có thể đánh hạ Tu Di Sơn, nơi này phòng thủ quá kiên cố, có Phật Đà lạc ấn lưu chuyển!

Sau đó không lâu, mọi người đình chỉ công kích. Vận dụng Đế binh tiêu hao rất lớn, không thể vận hành không hạn chế. Bọn họ quyết định vây khốn Tu Di Sơn, phong tỏa nơi này, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài.

Đại Khổng Tước Minh Vương và Ma Kha công không được, nhưng phòng thủ thì có thừa, nên không thèm công kích. Dù sao đã có bài học trước đó.

- Để ta đến!

Thần kỵ sĩ tiến lên, trực tiếp leo lên tới trước Tu Di Sơn. Toàn thân hắn trong phút chốc tỏa hào quang vạn trượng, bùng phát ra khí tức khủng bố!

Đề xuất Voz: Hồng Trần Vấn Đạo
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN