Chương 1581: Kết Thúc Tu Di

Thần Hoàng vĩ ngạn, oai hùng cao ngất, từng đợt từng đợt hỗn độn khí vờn quanh, siêu nhiên lại thần bí, tựa một tôn giả cái thế còn sống bễ nghễ chúng sinh.

Thái Cổ Hoàng đứng sừng sững trên đỉnh Tu Di Sơn, phóng thích uy áp thiếu rất nhiều tử khí, song hai kiện binh khí Đế sống lại chịu đựng và ngăn cách, bảo vệ Lôi Âm Tự.

Thế gian yên tĩnh trở lại, trong Tiên Y chín màu truyền ra tiếng than nhẹ, mang theo vô tận thương cảm. Nó triệu hoán đến quan tài chín lớp, một lần nữa táng Thần Hoàng trong bi ai.

Thân thể Tàm Hoàng chậm rãi ngã xuống, được hỗn độn vây quanh chìm vào trong quan tài. Từng kiện quan tài đá khép kín, phong hắn ở trong đó.

Bao nhiêu anh kiệt chôn vùi dưới năm tháng, mặc người thần thông bằng trời cũng khó mà nghịch chuyển. Một đời huy hoàng cuối cùng chỉ lưu lại sầu não.

Thần Hoàng tuyệt thế kinh diễm cổ kim, nhưng vẫn không chống lại được năm tháng, cuối cùng phải kết thúc. Khoảnh khắc sáng lạn rồi vĩnh viễn kết thúc trong bóng tối vô tận.

"Ầm!"

Quan tài chín lớp hoàn toàn khép kín, kín mít không một kẽ hở, như một khối tảng đá cổ sơ không ánh sáng. Nó trở về bản chất bình thường, dẫu ném trong đám đất vàng cũng khó có người chú ý.

Đây chính là Đại đế khi còn sống, cuối cùng cũng phải bụi về bụi, đất về đất.

- Phụ thân!

Thần Tàm đạo nhân kêu to, lệ nóng trào ra, nắm chặt nắm tay, lao tới phía trước.

Chiến y của Thần Tàm tộc bắn ra một luồng tiên quang hóa thành dải thiên hà rực rỡ nối thẳng ra ngoài núi, như cây cầu nối thẳng lên trời, khiến nơi đây biến thành con đường thông suốt.

Nó tiếp dẫn người của Thần Tàm nhất mạch, con của Cổ Hoàng, Thần Tàm Công chúa... tất cả đều đạp lên cầu, leo lên đỉnh Tu Di Sơn.

Trên đầu Diệp Phàm treo lơ lửng đỉnh đồng phát ra hào quang xanh tươi đẹp, tay cầm thanh kiếm tiên ba thước, cũng đi theo lên. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn lên đỉnh Tu Di Sơn.

Thần Tàm đạo nhân nước mắt tuôn rơi, ôm chầm cỗ quan tài đá, thanh âm khàn khàn người khác không thể nghe rõ hắn nói gì.

"Ầm" một tiếng, quan tài đá phóng lớn, chín màu sắc rực rỡ xông thẳng lên trời cao, lại phát ra màu sắc thứ mười. Nó lập tức phóng lớn dài trăm ngàn trượng, nhưng vẫn liên tục biến lớn.

Từng đợt ráng mờ phun ra chìm sâu vào mi tâm Thần Tàm đạo nhân. Trong mơ hồ dường như vang lên từng tràng tiếng kinh văn, cũng có cảm ngộ của đại đạo vỡ nát.

Thần Tàm đạo nhân lui về phía sau, thất hồn lạc phách, thì thào tự nói:

- Cuối cùng bỏ lỡ rồi, cuối cùng phải lên đường...

Xoát!

Lại phát ra một mảng tiên quang, ngoài dự liệu mọi người, bay về phía đầu vai Thần Tàm Công chúa, nhắm ngay con khỉ nhỏ vàng óng ánh kia.

Con khỉ nhỏ không cao bao nhiêu so với bàn tay, lập tức nhe răng trợn mắt, bộ dáng sợ hãi. Nó căng thẳng nắm lấy túm mái tóc của Thần Tàm Công chúa, thụt lùi về phía sau.

Mọi người đều ngẩn ngơ. Con Thần Tàm nhỏ này mấy lần lột xác, nay trở thành bộ dáng Đấu Chiến Thánh Viên rốt cuộc có lai lịch gì? Không ngờ lại được Thần hoàng coi trọng, ban cho tiên quang.

Ngay cả Thần Tàm Công chúa cũng vô cùng kinh ngạc, quay đầu nhìn con Thần Viên nhỏ chớp chớp đôi mắt to trên đầu vai. Nó làm ra vẻ mặt vô tội, dường như nàng có chút suy nghĩ, như nhớ tới điều gì.

Đột ngột phát ra tiếng nổ kinh người. Lúc mọi người chưa kịp phản ứng, quan tài đá cực lớn bay lên trời, vẽ ra luồng tiên quang rực rỡ, xé rách vòm trời bay thẳng vào chỗ sâu trong vũ trụ.

Nó lựa chọn ra đi cô độc, vĩnh viễn không ngừng phiêu bạt trong vũ trụ. Đây là kết quả của Cổ Hoàng, cuối cùng chính là một mình nghiền ngẫm sự tịch mịch này.

Quan tài chín lớp biến mất, khắp Tu Di Sơn yên lặng trở lại. Bất kể là Hàng Ma Xử hay Thần Y chín màu đều dần ảm đạm, chậm rãi quay về yên tĩnh.

- Trong mộng nhìn thấy Tiên vực mở ra...

Thần Tàm đạo nhân nhìn tinh không xa xa lẩm bẩm.

Mọi người không biết là hắn mộng thấy Tiên lộ, hay là ước nguyện của phụ thân hắn trong trầm miên, sau khi chết nhìn thấy Tiên lộ.

- Sư phụ!

Đột ngột truyền ra tiếng kêu to, kinh động mọi người trên Tu Di Sơn đều phục hồi tinh thần lại.

Bất kể là Thần Tàm nhất mạch hay chư thiên Bồ Tát, cổ Phật... tất cả đều quay đầu nhìn. Đó là hòa thượng trẻ tuổi, thoạt nhìn mặt mũi hiền lành rất có dáng dấp Phật, vành tai lớn rủ tới vai, trên đầu bóng lưởng có vết sẹo thụ giới.

Không hề nghi ngờ, đây là Hoa Hoa. Nhiều năm qua, hắn sớm đã trưởng thành, thoạt nhìn là người trẻ tuổi trung thực giản dị, rất có dáng của Phật gia.

Nhưng mà, hắn vừa há mồm nói ra lập tức phá hủy vẻ giản dị bên ngoài, có vẻ không ăn khớp chút nào.

- Sư phụ! Người đã trở lại, đồ đệ bảo bối của người sắp chết đến nơi rồi!

Tuy vành tai lớn rủ xuống vai, dáng giản dị như Phật, nhưng vừa nói ra thật sự có một loại trái ngược với nhu hòa, khí chất và dung mạo khác nhau một trời một vực.

- Ngươi... không phải bị độ hóa rồi sao?!

Bên cạnh, hai Kim Thân La Hán áp giải hắn đi tới, vô cùng kinh ngạc, có điểm trợn mắt há hốc mồm.

- Ôi! Sư phụ! Ngài phá hủy vương đồ thống trị của ta rồi, phải chi muộn chút mấy chục năm, tất cả nữ Bồ Tát trên đỉnh núi này đều đã bị ta cuỗm chạy theo hết, để đám hòa thượng còn lại khóc ròng rồi!

Một đám người cứng họng. Tên này chuyển biến thật quá nhanh! Vừa rồi mọi người còn đánh nhau chết sống vì hắn, làm sao tên tiểu tử mao đầu này vừa ra tới hoàn toàn biến chất.

Diệp Phàm cũng nhất thời hết biết nói gì. Tiểu tử này dung mạo quả thực giống hệt cổ Phật năm đó. Nếu hắn đứng một bên giữ trầm mặc, rất có khí độ cao tăng Phật môn.

Nhưng vừa nói ra tất cả đều hỏng bét, nhất là khi hắn cười rộ lên, thấy thế nào đều là bộ dáng đê tiện.

- Nói cái gì vậy hả?!

"Bốp" một tiếng, Diệp Phàm tát ngay ót hắn.

- Tiểu đầu bóng lưởng! Ngươi không phải bị độ hóa rồi sao?

Đám người Tiểu Tước nhi cũng đi theo đại đạo kim quang kia lên Tu Di Sơn, từng bước tới nơi Phật môn này không ai ngăn cản.

Thấy Diệp Phàm cũng trông lại, Hoa Hoa lập tức bảo tướng trang nghiêm, bộ dáng nghiêm túc nói:

- A di cái Như Lai kia, Hoa Hoa cái đại phật kia! Sư phụ ngồi trong lòng ta, rượu thịt từng chứa đầy ruột ta, ta sao là người bọn hắn có thể độ!

Kết quả, trực tiếp làm ót hắn lại trúng thêm một cái tát.

Mọi người lo lắng cố sức nghĩ cách cứu viện hắn, không ngờ tiểu tử này một cọng lông tơ cũng không tổn thương, không công lo lắng một hồi. Lúc này hắn lại cười với vẻ mặt gian giảo.

Chúng La Hán, Bồ Tát... cũng ngồi không yên. Hoa Hoa bị độ hóa, chuyện đó họ chính mắt chứng kiến, làm sao chỉ chớp mắt đã không việc gì?

Dưới ánh mắt nghiêm khắc của Diệp Phàm, Hoa Hoa không dám lỗ mãng, một năm một mười nói ra chân tướng.

Trên trán hắn chợt lóe sáng, miếng nắp sọ Phật rơi xuống, giản dị tự nhiên. Mặt trên có vài vết rách và lỗ thủng, nhưng lại tản ra đạo vận của Phật Đà.

Tất cả người Tây Thổ vô cùng kinh hãi. Đây khẳng định là Thần khí, không phải Thánh nhân lưu lại, có khí tức của Đế ẩn chứa trong đó.

Diệp Phàm tự nhiên hiểu được. Đây là mảnh sọ của Thích Già Ma Ni, là khi hắn ở phàm trần rèn luyện kim thân sáu trượng, lưu lại ở thế gian một mảnh xương sọ.

Năm đó, chính miếng xương Phật này truyền thừa cho Hoa Hoa đầy bụng kinh văn.

Xương đỉnh đầu Chuẩn đế ẩn trong Tiên Thai, cùng hắn cô đọng thành một thể, ngoại nhân không thể dò tra, đương nhiên không thể độ hóa, tự nhiên có thể lừa dối vượt qua kiểm tra.

Diệp Phàm ngay cả Độ Nhân Kinh đều chuẩn bị tốt, vốn tưởng phải hao phí phen tay chân, không ngờ kết cục thế này. Lại trực tiếp cho hắn thêm cái tát trên ót, nhìn hắn cười đê tiện thế nào cũng thấy hắn là tên lừa đảo.

Một đám người Phật môn đều sa sầm mặt xuống, càng hy vọng họ mau xuống núi. Hôm nay kết thúc thế này thật sự không có gì đáng nói.

Nhưng Hoa Hoa mặc kệ. Vô duyên vô cớ bị người trấn áp, bất kể thế nào trong lòng đều có cơn tức.

- A Di Đà Phật! Là lão tăng động lòng phàm, chấp niệm quá sâu, lúc này xin bồi tội!

Ma Kha mặt không chút đổi sắc nói.

Hoa Hoa mang ý cười, trực tiếp kéo tay lão tăng không buông, nói nhất định phải có hành động thực tế, không thể không công bị họ trấn áp nhiều năm như vậy.

- Ngươi đã luân hồi thành công, tái hiện thế gian, là thần tích của Phật môn ta, nghiệm chứng đạo quả của A Di Đà Phật Đại đế. Ngày nay không biết bần tăng sao? Quên cảnh tượng năm ngàn năm trước chúng ta bên bờ A Dục Hồ luận đạo rồi sao?!

Ma Kha quát lên.

- Hòa thượng ngươi thật ngang ngược!

Bên cạnh, đám người Đông Phương Dã mặc kệ không đếm xỉa.

Chỉ có Diệp Phàm hiểu được. Vốn tưởng đó là cổ Phật rất hạ thấp, không hẳn thế gian đều biết tới lão. Không ngờ là người quen cũ của Ma Kha. Lần này Phật môn giam cầm Hoa Hoa, liên quan đến nhân quả nhiều lắm.

Trong mắt đám người Ma Kha, Hoa Hoa chính là thần tích của Phật môn, xác minh phương cách tu luyện của A Di Đà Phật chủ, là ví dụ rõ ràng nhất.

- Nói cái gì lung tung, đừng nói lời vô dụng! Ta chỉ biết các ngươi trấn áp ta nhiều năm, Phật giảng nhân quả. Ngươi phải lấy thân hoàn trả ta một trăm năm. Thế này đi, ta muốn khai sáng đại giáo ở Phật môn, để khai mở một phân chi của Thiên Đình, ngươi làm hộ pháp cho ta đi!

Tiểu tử đầu trọc lôi kéo lão tăng, ở đó cãi cọ không để yên. Thật khiến người ta không biết nên khóc hay cười.

Chư hiền Phật môn mỗi người mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn ngực, cúi đầu không nói nên lời, thật không muốn bị tiểu hòa thượng vô lại này quấn lấy.

Đúng lúc này, trong ngôi chùa cách đó không xa lao ra người cao lớn, cái đầu cực lớn bóng lưởng sáng loáng, kêu lớn:

- Thượng đế a, Thiên sứ a, rốt cục giúp ta nhìn thấy người quen! Diệp Phàm, Diệp huynh! Huynh còn nhớ ta không? Cũng mang theo ta xuống núi đi!

Không chỉ Phật môn chúng Bồ Tát, Hộ Pháp Thiên Vương, cổ Phật... chau mày, ngay cả người ngoài cũng có điểm ngẩn người: làm sao ở đất lành Phật môn lại có loại quái hòa thượng này.

Diệp Phàm ngẩn ra. Đây không phải người xa lạ, chính là Khải Đức, học cùng trường với Lý Tiểu Mạn ở nước Mỹ. Nhiều năm trôi qua, hắn có thân thần thông Phật môn cao thâm.

- Ngươi thân là hộ pháp kim cương, ngày nay thành bộ dáng gì vậy?!

Ma Kha khiển trách.

Khải Đức không để ý tới, như chộp được ân nhân cứu mạng, luôn miệng cầu cứu Diệp Phàm:

- Mang ta rời khỏi địa phương quỷ quái này đi, mỗi ngày ăn chay, dù Thượng đế cũng phải điên mất!

- Ngươi không phải bị phạt diện bích sao, làm sao đi ra?

Bồ Tát hỏi.

Khải Đức được dịp tố khổ với Diệp Phàm:

- Ta đã có một trăm năm mươi năm chưa ăn thịt. Lần trước thật vất vả kiếm được miếng thịt chó, mới cắn miếng liền bị phát hiện, phạt ta diện bích năm trăm năm. Trời ạ, Thượng đế a, năm trăm năm sau chờ ta đi ra răng đều sắp rụng hết, thịt chó đều cắn không nhúc nhích nữa rồi!

Mọi người đều có điểm trợn trừng mắt há hốc mồm.

Bên ngoài Tu Di Sơn, chư thánh Vực ngoại cũng hai mặt nhìn nhau. Mọi người muốn cười, nhưng đám Bồ Tát, cổ Phật, Hộ Pháp Thiên Vương lại mặt xanh mét, mặt nào cũng khó coi.

Diệp Phàm không biết nói gì cho phải, vỗ vỗ đầu vai hắn, không biết là an ủi, hay cách đối xử khi gặp lại cố nhân.

Hắn oán thầm trong lòng, tên này cũng là tên không ra gì.

Hắn thoáng trầm ngâm, rồi lên tiếng với chúng tăng Tây Mạc, muốn mang Khải Đức xuống núi, nhảy ra khỏi thế giới "Địa Ngục" trong mắt hắn này.

- Thân là đệ tử cửa Phật, lục căn không sạch, trục xuất xuống núi đi!

Đại Khổng Tước Minh Vương sắc mặt âm trầm, phát ra đạo Phật chỉ như vậy, một khắc cũng không muốn nhìn thấy môn đồ như vậy.

Trên Tu Di Sơn, đám Bồ Tát, La Hán... đều như tống tiễn ôn thần đưa họ xuống núi.

Hoa Hoa lải nhải luôn miệng, kéo tay lão tăng Ma Kha, nói không dứt, nước miếng bắn ra, như mười đời chưa mở miệng, nói không hết chuyện.

Hắn nói văng nước miếng, kéo lão tăng đi theo, thỉnh lão rời núi làm hộ pháp, bồi thường nhiều năm qua bị trấn áp đau khổ như vậy.

Đại Thánh Ma Kha lúc đầu còn chịu được, sau đó lông mi trắng không ngừng giật giật, lão hận không thể tát một cái đánh chết hắn. Tên mồm mép này cứ lải nhải không dừng, Lão thật sự chịu hết nổi rồi.

- Đại sư ngươi râu đều trắng hết rồi!

- Đại sư ngươi giày sắp sút chỉ hết rồi!

- Đại sư ngươi khi còn trẻ tuổi có phải bị người chém trúng không, trên cái mũi ngươi có cái sẹo lớn như miệng bát vậy!

Nghe những lời nói không bờ bến này, dù Thần cũng không chịu nổi, lão tăng Ma Kha muốn trực tiếp bóp chết hắn cho xong.

Đề xuất Voz: Nocturne - Một Kí Ức Đẹp
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN