Chương 1582: Duyên Hồng Trần Đã Dứt
Ra khỏi Tu Di Sơn, Hoa Hoa vẫn không ngừng lải nhải, tay kéo chặt lấy lão tăng Ma Kha. Người không biết chuyện nhìn vào, có khi lại tưởng đây là một đôi huynh đệ kết nghĩa.
Ma Kha nhịn không nổi, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Cuối cùng, không biết là Ma Kha tuân theo pháp chỉ của Hàng Ma Xử, hay thật sự có lỗi với Hoa Hoa, hoặc là liên quan đến kiếp trước của hắn, cũng có thể là bị hắn lải nhải thuyết phục, nhưng Ma Kha đã bình tĩnh đồng ý làm Hộ Pháp Vương sơn môn cho Hoa Hoa vài năm.
Kết quả này khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm.
- Đại sư, ngươi yên tâm! Sau này ta sẽ chữa khỏi vết sẹo trên mũi ngươi!- Cút!
Cuối cùng, chúng Bồ Tát, cổ Phật tiễn bước một đám ôn thần, đều ngơ ngác không nói nên lời. Một lúc lâu sau mới trở về Tu Di Sơn.
Đám người Đông Phương Dã vốn còn đang cân nhắc có nên đánh lão tăng này cho hả giận không, lúc này thấy kết quả như vậy thì đành bỏ qua. Hơn nữa, ra tay ở đây cũng sợ Hàng Ma Xử không đồng ý.
- Để xem hắn biểu hiện thế nào, nếu dám gây rối, chém một thân đạo hạnh của hắn!
Một đám người chân chính rời đi.
- Ngon quá!
Rời xa Tu Di Sơn, bước vào một tòa thành trì, trong một quán ăn bình dân, Khải Đức tay trái cầm giò heo lớn, tay phải ôm ngỗng quay, giống như quỷ đói mới đầu thai, ăn đến phồng cả quai hàm, miệng đầy dầu mỡ.
Hắn ăn như gió cuốn mây tan, trên bàn đầy chén đĩa bừa bộn. Ngay cả xương hắn cũng nuốt sạch. Mấy bàn đồ ăn mặn trong quán, hắn ăn sạch bách đến no căng bụng, mới luyến tiếc ngẩng đầu lên.
Khải Đức trước hết chân thành cảm ơn Diệp Phàm, sau đó nhìn quanh đám người. Lúc ở Tu Di Sơn, hắn đã chú ý đến Thần Kỵ Sĩ từ lâu mà chưa hỏi.
Hắn líu lo nói một hồi khiến đám người Đông Phương Dã tưởng là "ngôn ngữ loài chim". Sau đó, khi Thần Kỵ Sĩ đáp lời, hắn liền kêu to một tiếng rồi nhiệt tình lao tới ôm chầm lấy Thần Kỵ Sĩ.
- Mắt ta mù rồi!- Mắt ta bị kim châm, cái gì cũng không thấy!
Đông Phương Dã, Lý Hắc Thủy, Ngô Trung Thiên, Khương Hoài Nhân... mỗi người đều thầm rủa: thật quá bại hoại phong tục, hai tên đại nam nhân ôm nhau thành một cục. Chính xác hơn là hòa thượng ôm chầm lấy Thần Kỵ Sĩ.
- Theo cách nói của Trung Quốc: Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt lệ doanh tròng. Ta khổ quá, bao nhiêu năm nay, ngày nào cũng gặp người ngoài hành tinh. Cuối cùng cũng gặp được đồng loại!
Khải Đức một tay quệt nước mắt nước mũi, ôm chặt lấy Thần Kỵ Sĩ, một chút cũng không xem vị này là Đại Thánh. May mà Thần Kỵ Sĩ nội liễm khí tức, nếu không hắn đã bị đánh rách tả tơi.
- Thế giới này rất nguy hiểm, người đầu trâu, quái chân to, quỷ tộc thi, ma nhân miêu... cái gì cũng có. Còn gọi tên mỹ miều là Vương tộc Thái cổ, ngày nào cũng ăn thịt người. Còn có hòa thượng ở thế giới này đều là phần tử tôn giáo cuồng nhiệt. Ta đã trốn ba mươi tám lần, lần nào cũng bị bọn họ bắt về, suýt nữa bị thiêu chết, bắt ta đi gặp A Di Đà Phật, ta lại không quen với hắn!
Khải Đức kích động thần kinh, nói năng lộn xộn, lải nhải không ngừng.
- Ta ngồi quan tài đến đây, còn ngươi làm thế nào đến? Ta cảm thấy chúng ta đều bị thượng đế từ bỏ. Ta luôn có một ước vọng, trở lại địa cầu sau đó đi đầu nhập vào Satan cùng nhau tấn công thượng đế!
Thần Kỵ Sĩ nghe hắn nói nhảm, cũng chẳng biết nói gì, cuối cùng chỉ vỗ vai hắn, nói:
- Tâm linh bị tổn thương cần thời gian để điều dưỡng!- Ngươi nói gì vậy, ta không bị bệnh tâm thần, đám hòa thượng kia mới đúng!
Khải Đức bất mãn la to.
Mọi người cười ngả nghiêng.
Thần Tàm Công Chúa trên Tu Di Sơn biết hướng đi của Đấu Chiến Thắng Phật, nhưng chưa tìm được bằng chứng Thắng Phật bị độ hóa nên không cam lòng dẫn người rời đi.
Lão Bất Tử, lão mù, Đồ Thiên... cũng cùng Thôn Thiên Quân rời đi. Người của Cơ gia, Yêu Nguyệt Không, Đại Hạ Hoàng tử... cũng ra đi.
Diệp Phàm tiễn đưa, chân thành cảm ơn.
Đội ngũ Thiên Đình vẫn chưa hoàn toàn rút khỏi Tây Thổ, mà thật sự tính toán cắm rễ ở đây. Đương nhiên, đây chỉ là một chi nhánh, giao cho Hoa Hoa quản lý.
- Chi nhánh Phật Giáo Thiên Đình!
Đây là cái tên do Hoa Hoa vừa cười gian vừa đặt.
Có thể tưởng tượng, sắc mặt Ma Kha khi nghe tên này sẽ sầm xuống đến mức nào. Nhưng nói tóm lại, an nguy của Hoa Hoa hẳn là không có vấn đề! Bồ Tát, cổ Phật khắp Tây Mạc đều chờ đợi tiềm thức của hắn thức tỉnh để chứng minh có kiếp trước, kiếp sau.
Khải Đức vô điều kiện gia nhập Thiên Đình. Lúc đầu, khi nghe vẫn bắt hắn làm Kim Cương Hộ Pháp trú đóng ở Tây Mạc, hắn suýt nữa té ngã.
- Đánh chết ta cũng không làm hòa thượng!- Rượu thịt đầy ruột, không cần giữ thanh quy giới luật kia!
Hoa Hoa cố gắng giữ lại, bảo hắn làm Hộ Pháp Thiên Vương.
Cuối cùng, Khải Đức "không nghĩa khí" bỏ qua thượng đế, từ bỏ Satan, nhận làm Hộ Pháp Thiên Vương của Thiên Đình.
Thần Kỵ Sĩ rời đi như một chiếc thuyền đơn độc, đi về phía biển rộng mênh mông. Hắn quyết định đến Vực ngoại tìm con đường của mình.
Thiên Chi Thôn ở Vực ngoại chưa tìm được. Người của Thiên Đình như Tề La, Song Hoàng máu bạc... nhiều người lưu lại Tây Mạc, tạm thời cho Thiên Đình cắm rễ ở đây.
Yến Nhất Tịch, Lệ Thiên và một số người chọn đi du lịch thiên hạ. Trong thời kỳ đại thế sắp đến, mặt đất có nhiều điều thú vị.
Đương nhiên, mọi người đã hẹn nhau sẽ không lâu nữa, trong vài năm tới sẽ cùng nhau vượt qua tinh vực, rời khỏi Bắc Đẩu. Bởi vì họ biết rằng một khi con đường thành tiên mở ra, nơi này nhất định sẽ đánh nhau trời sụp đất nứt!
Đến lúc đó, dù là Thánh Giả cũng dễ dàng ngã xuống...
Sau một chầu say sưa, mọi người đều ra đi.
Trận chiến này, Thiên Đình uy danh lừng lẫy. Trong mắt Kim Ô tộc, Cổ tộc... Diệp Phàm cũng tạo ra hung danh độc nhất vô nhị: một lần vận dụng mấy kiện binh khí Đế, chấn nhiếp thiên hạ, thế gian run rẩy.
Theo một nghĩa nào đó, mấy nhà xuất động binh khí Đế đã cùng chiến tuyến. Sau này, chỉ cần động đến một nhà, có thể sẽ dẫn tới mấy kiện binh khí Đế cùng nhau tấn công, ai dám tranh phong?
Năm địa vực huyên náo ầm ĩ, khắp nơi bàn tán xôn xao. Mấy ngày qua, tất cả đều nói về chuyện Diệp Phàm đại chiến Tu Di Sơn, trở thành đề tài trọng tâm trên đời.
Diệp Phàm một mình đi lại ở Tây Mạc, lưng đeo kiếm tiên, tay áo phất phơ, tâm tình thoải mái. Một thân áo xanh siêu nhiên thoát tục, không còn một tia sát khí.
Hắn đến bờ A Dục Hồ, đứng lặng một lúc lâu, sau đó đi khắp các chùa chiền Tây Mạc, cuối cùng một lần nữa đến Lan Đà Tự.
- Thí chủ đã đến rồi!
Đây là một lão tăng lông mày bạc trắng, dường như đã sớm biết hắn sẽ đến.
Lan Đà Tự là một ngôi chùa cổ rộng rãi, kiến trúc phản chiếu dưới ánh chiều tà thành màu vàng lóng lánh. Từng ngôi chùa cổ trang nghiêm càng thêm vẻ thần thánh.
Tây Mạc có mấy ngôi chùa cổ nổi danh nhất là Lan Đà Tự, Thần Hà Tự, Huyền Không Tự... đều có kế thừa Phật Giáo bất hủ. Đương nhiên, Đại Lôi Âm Tự đứng đầu.
Ngày xưa, Diệp Phàm từng đại chiến ở đây, dùng sức chống lại mấy vị Thần tăng, chỉ vì muốn gặp An Diệu Y, để nàng được tự do.
Hôm nay, hắn trở lại đây. Lão tăng trong chùa đương nhiên không quên, miệng niệm A Di Đà Phật, mời hắn vào.
Trận chiến ấy, cuối cùng hai bên chưa đến mức đánh nhau sống chết, kết cục hòa giải. Vì vậy không có thù oán gì. Chỉ có điều, trận chiến ở Tu Di Sơn lần này khiến người trong Phật môn ít nhiều có khúc mắc.
Diệp Phàm đi khắp Tây Mạc, biết An Diệu Y vẫn chọn bế quan tu luyện ở đây, vì thế hắn đến muốn gặp mặt nàng.
- Bồ Tát bế quan mấy chục năm nay chưa từng xuất quan. Có lẽ cần một trăm năm mới có thể xuất hiện!
Một vị Thần tăng nói.
Chín tầng Thạch Tháp vẫn như trước, An Diệu Y tự phong ấn mình trong đó, tìm hiểu chí lý, tu đạo quả của mình.
- Nàng có nói gì không?
Diệp Phàm hỏi.
- Có!
Thánh tăng gật đầu, nói ra một câu.
"Gặp lại không bằng hoài niệm!"
Những lời này khiến thân thể Diệp Phàm chấn động. Hắn ngơ ngác sững sờ, rất lâu không thể bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm vào Thạch Tháp bịt kín, muốn xông vào.
Đây là một tòa thánh tháp, không biết do Đại Thánh nào lưu lại từ niên đại nào. Nó có thể giam giữ khổ tăng, cũng có thể tự phong ấn trấn áp bản thân. Nếu cố gắng cưỡng ép mở ra, hơn phân nửa sẽ hủy diệt Thạch Tháp, mà còn làm thương tổn người bên trong.
"Duyên hồng trần đã đứt, trên con đường thành tiên gặp lại!"
Lão tăng đưa cho Diệp Phàm một tờ thư, ngoài câu nói trước đó còn có câu này.
Diệp Phàm đứng ở đây không nhúc nhích, khó nói nên lời, khẽ thở dài. Hắn đi vòng quanh tháp, rõ ràng cảm nhận được một loại suy nghĩ. Cầm tờ thư trên tay, trong lòng hiện lên đủ loại chuyện cũ.
Vì sao lại nói duyên hồng trần đã đứt? Có phải vì Cơ Tử Nguyệt, hay biết hắn có ràng buộc khác, hoặc là nhìn không thấy tương lai?
An Diệu Y là một nữ nhân phi thường, suy nghĩ, tư tưởng, quyết đoán đều ngoài dự liệu của mọi người, khiến lòng người buồn bã, chua xót.
Gặp lại không bằng hoài niệm, khoảng cách có tốt đẹp, có mông lung. Thật như gần nhau trong gang tấc, có lẽ chỉ còn lại bình thường, quay về bình thản. Đây là An Diệu Y muốn hắn vĩnh viễn nhớ nàng hay sao? Lưu lại mặt tốt đẹp nhất, khắc sâu nhất trong tim.
Gặp lại nồng nhiệt cháy bỏng, trong khoảnh khắc đẹp nhất, rực rỡ nhất, sau đó xoay người rời đi, cùng nhung nhớ trong cõi hồng trần.
Diệp Phàm không nói nên lời, một câu "gặp lại không bằng hoài niệm" khiến lòng hắn trống rỗng. Đi lại trong chùa cổ khó thể bình ổn nỗi lòng.
- Thí chủ! Ta nghĩ mấu chốt nhất chính là hai câu sau!
Một chú tiểu khoảng mười sáu mười bảy tuổi lên tiếng.
Hiển nhiên, thân phận hắn không tầm thường, bằng không cũng sẽ không biết nội dung trong tờ thư, càng không thể đi theo bên cạnh một vị Thần tăng.
Lão tăng trừng mắt nhìn hắn, không cho nói lung tung.
- Phật giả, dạy giải thoát cho người, không nói dối, ta chỉ là ăn ngay nói thật!
Chú tiểu nói.
Diệp Phàm ngẩn ra, thấy chú tiểu này tuệ căn trời sinh, tương lai nhất định tài giỏi cao ngất, không phải kẻ tầm thường, sớm muộn cũng sẽ nhảy vọt lên trời cao.
Hắn gật đầu, từ từ bình tĩnh lại. Sao hắn không biết câu cuối cùng mới là trọng điểm, cũng hiểu được ý câu đó.
Duyên hồng trần đã đứt, gặp lại trên con đường thành tiên!
Trên con đường hồng trần mặc hắn đi, cưới vợ sinh con, nuôi dưỡng, báo ơn... chỉ hẹn gặp lại trên Tiên lộ. Khi đó gặp lại, cùng nắm tay nhau đi tới, cùng chung đường, sinh tử không rời.
Diệp Phàm lặng lẽ đi lại, vòng quanh Thạch Tháp hết vòng này đến vòng khác, sau đó cất bước đi về phương xa. Ngày đó, hắn đơn độc dưới ánh chiều tà, một mình đi trên bờ A Dục Hồ, một mình đi trên vùng đất cao.
Phàm là nơi hai người từng đặt chân, hắn đều một mình đi qua một lần. Đủ loại hình ảnh ngày xưa hiện lên trong lòng.
Cuối cùng, Diệp Phàm trở lại Lan Đà Tự, đứng một ngày một đêm bên Thạch Tháp, vẫn không thấy An Diệu Y. Hắn từ từ xoay người, cất bước rời đi.
Trước khi rời đi, lão tăng nói cho hắn biết, An Diệu Y tìm hiểu đạo trong mộng, quay đầu nhìn thấy một đóa hoa quá khứ, ngước mắt nhìn tới trước một đóa hoa tương lai nở rộ, mưa hoa bay đầy trời.
- Ta là hộ đạo của nàng, chỉ có một đóa hoa kiếp này không héo tàn, vĩnh viễn nở rộ trong sáng!
Diệp Phàm nói, tín niệm vô địch mười phần, rồi rất nhanh rời đi.
Hắn không còn buồn bã, không còn trống rỗng. Trong lòng chỉ còn lại một tín niệm: nếu vô địch đương thời thì có gì đáng sợ, tất cả đều phải tan nát dưới nắm đấm.
Diệp Phàm cất bước, nhật nguyệt núi sông chạy ngược, Tây Mạc rất nhanh lùi về sau. Hắn đi vào Bắc Nguyên, sau đó tiếp tục hướng bắc, đi vào vùng Băng Nguyên rộng lớn.
- Đồ Phi! Ta đến cứu ngươi đây!
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên